Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3057 lượt.
nh: “Tính tiền.”
Sau đó, quay mặt lại nhìn cô: “Vậy giờ ta đi thôi.”
Hả!? Lăng Lăng quyết tâm, đi thì đi, ai sợ ai nào! Coi ai cầm cự được đến phút chót!
Trên thực tế, việc gì khó cũng đều có thể cắn răng vượt qua, nhưng Dương Lam Hàng này không phải cứ cắn răng là có thể vượt qua đơn giản như vậy. Đầu tiên, anh đến đứng trước mặt cô, từ đầu đến chân không chỗ nào không tao nhã. Nguyên một bộ lông không chút tì vết, khiến cho con ruồi đầu óc mù mịt là cô thực sự không biết bới làm sao! Tiếp theo, anh ga-lăng mở cửa xe cho cô, thản nhiên mở miệng. “Em muốn đến nhà trọ của tôi, hay là khách sạn?”
Giọng điệu kia nghe giống như muốn tìm chỗ cùng cô thảo luận báo cáo. Cô đặc biệt muốn nói: Em nghĩ thảo luận đề tài, văn phòng thầy là thích hợp nhất. Nhung vì giữ gìn không khí, cô nhịn!
“Thầy…” Lúc này dúng kính ngữ rất không tự nhiên, cô sửa miệng nói: “Đến nhà của anh đi.”
Nói xong, toàn thân cô đều nóng bừng, nhìn xéo qua gương chiếu hậu, mặt cô còn đỏ hơn con cua luộc. Anh ngồi trên xe, mặt mày tươi rói nhìn cô: “Nhà tôi… chỉ có một giường đơn.”
Toát mồ hôi! Cô điên cuồng lau lau! Giường kiểu gì cũng không sao, họ căn bản không cần xài nha! Lần này Lăng Lăng quyết định liều chết chống cự đến cùng, cúi đầu nín nhịn cả buổi, rốt cuộc nhịn ra một câu làm chính mình cũng muốn ngất.
“Có, là tốt rồi…”
Lời vừa ra khỏi miệng, khỏi nói cũng biết Lăng Lăng hối hận biết bao nhiêu. Nhỡ đâu, phải dùng tới cái đạo cụ đó thì biết làm sao đây! Nhỡ đâu, anh vừa vào cửa, lạnh lùng nói một câu: Lên giường đi. Biết làm gì rồi chứ! Nhỡ đâu, tự chủ của Dương Lam Hàng không tốt như cô dự tính, cô lại nhất thời bị “sắc đẹp” mê hoặc, khó mà giữ mình, vậy chẳng phải là… phạm sai lầm lớn rồi ư! Không việc gì, nhỡ đâu thôi mà, chỉ là một khả năng nhỏ xíu trong hàng vạn khả năng mà thôi. Cô không xui đến vậy đâu!
Ơ? Không khí xung quanh sao lại biến hóa mãnh liệt thế này!
Lăng Lăng vừa hé mắt, phát hiện thân thể Dương Lam Hàng hướng về phía mình, tay trái cũng vươn đến bên mặt cô… Trong nháy mắt máu huyết ngưng đọng, mọi giác quan của cô cũng đình chỉ hoạt động. Thân thể anh càng nhích càng gần, sắp áp vào người cô… Cô hoàn toàn có thể cảm nhận được nhịp tim bất thường của anh. Hiện giờ chắc sắp sửa vô khúc dạo đầu!
Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý nha, hơn nữa, ban ngày ban mặt thế này, người qua xe lại tấp nập… Cô rất muốn cự tuyệt, tuy nhiên, rượu đế năm mươi hai độ không phải đồ thường, cô không những toàn thân bủn rủn vô lực, đầu lưỡi cũng mất luôn kiểm soát.
“Thầy, thầy Dương…” Cô run như cầy sấy gọi anh, thanh âm phát ra cũng mềm nhũn, vô cùng dụ dỗ người ta mơ mộng.
“Hử?”
Tay anh lướt qua, kéo dây an toàn phía bên phải cô, chồm người qua cô, khóa chặt lại. “Có chuyện gì?”
“Á, không có gì ạ!” Lăng Lăng sờ sờ khuôn mặt đỏ bừng của mình, nhịp tim hỗn loạn hồi lâu không chịu bình ổn.
Nhất định là nằm mơ nhiều quá! Người ta thắt dây an toàn cho mình, cô còn tưởng anh muốn hôn…
Thấy cô mang vẻ mặt xấu hổ đến phát hoảng như thiếu nữ, ánh mắt Dương Lam Hàng đột nhiên sáng rực, so với mặt trời còn chói mắt hơn. “Em nói thật đấy chứ?”
“…”
Một câu Dương Lam Hàng hỏi ra, đến mười thiên tài còn không trả lời được, huống chi một Bạch Lăng Lăng ngốc ngếch! Lăng Lăng còn chưa nghĩ ra rốt cuộc mình có thật lòng hay không, hoặc có bao nhiêu thật bao nhiêu giả, anh đã khởi động xe, lái về phía trường học.
Lúc chờ đèn đỏ, anh nới lỏng cà-vạt, hỏi cô: “Em thật sự thích tôi sao?”
Cô gật đầu một cái. Để gia tăng độ đáng tin, lại gật gật mạnh hơn.
“Đã bao lâu rồi?” Giọng anh cất cao hơi bất thường.
“Lúc đi công tác thành phố B ạ.” Cô nhìn chằm chằm đèn đỏ phía trước, không may bỏ qua mất ánh mắt nóng bỏng như dung nham của Dương Lam Hàng.
“Cho nên em muốn chạy trốn, nhân lúc bản thân còn chưa chìm đắm quá sâu mà rời xa tôi.”
“Vâng!”
Cô chờ Dương Lam Hàng từ chối mình, chờ anh nói: Em là một cô gái tốt, nhưng tôi không thích em, vĩnh viễn sẽ không thích em. Nhưng anh không nói tiếng nào, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
…
Suốt đường đi, anh dường như đang nghĩ đến chuyện gì thú vị, cứ cười cười mãi, cười đến mức trong lòng cô phát nhột. Bởi vì có thể khiến một người có khả năng tự kiềm chế như Dương Lam Hàng không nhịn được cười, còn tủm ta tủm tỉm, chắc chắn sắp xảy ra một sự kiện chấn động lịch sử khiến người ta choáng váng. Lăng Lăng không ngừng nhìn quanh quất bên ngoài, vài lần anh giảm tốc độ, cô đều có cảm giác muốn nhảy khỏi xe.
…
Xe anh tiến vào cổng trường, vòng vèo mấy lượt, đã đứng trước khu nhà trọ lỗi thời dành cho chuyên gia của trường. Cô đang định mở cửa xe, anh đã nhanh chân bước qua, giúp cô mở cửa.
“Cảm ơn thầy!” Cô biết anh bận tâm đến bàn tay bị thương của mình, lồng ngực bỗng thấy ấm áp. Thầm nghĩ: Hay là cô đừng đi nữa, mỗi giờ mỗi phút đều có thể nhìn thấy anh, cho dù chỉ vụng trộm yêu anh, cũng là một loại hạnh phúc… Nhưng cô lập tức phủ định ý tưởng ích kỷ này, cô hạnh phúc, còn người khác thì sao?
“Em chờ tôi một chút, tôi đi đỗ xe.”
“Vâ