Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3060 lượt.
ng!”
Anh đem xe đỗ tại chỗ đỗ đằng xa rồi quay lại, rất tự nhiên cầm lấy cổ tay cô, dẫn cô đi vào hành lang cũ kỹ âm u. Cô vừa định giãy ra, liền nghe thấy anh nhỏ giọng nhắc nhở: “Bên trong tối, em cẩn thận một chút.”
“Dạ!” Nếu đã vậy, thôi cứ để anh dắt một lát đi. Cô thực sự sợ mình té bị thương trước cửa nhà anh!
Có một giọng nói từ chân trời vọng tới: Xì! Cầu thang di tích lịch sử của khu nhà trọ nữ còn tối hơn, cô còn không chạy hai bước một là gì. Lăng Lăng vờ không nghe thấy!
Nhẹ nhàng lên tới lầu năm, cô nghe thấy anh nói: “Đến nơi rồi.” Hơi thất vọng trong giây lát, anh trọ cao hơn tí nữa thì tốt biết bao! Tốt nhất anh cứ dắt cô như vậy, đi đến cuối con đường đời…
A! Chỉ cần Dương Lam Hàng tỏ ra săn sóc mình một chút, cô lại phát bệnh tưởng tượng lung tung rồi! Thật hết thuốc chữa!
…
“Mời vào.” Anh mở cửa, nghiêng người mời cô vào.
Cô bước vào trong, tò mò nhìn quanh phòng ở của anh, thứ đầu tiên đập vào mắt là sàn nhà bằng gỗ thật, những đường vân gỗ tự nhiên mà giản dị. Đồ đạc trong phòng khách chỉ có một chiếc sô-pha bọc vải màu vàng nhạt cùng một chiếc bàn trà nhỏ bằng gỗ. Ngay cả ti-vi cũng không có. Cô tìm thấy trên tầng dưới cùng của kệ để giày một đôi dép lê màu đỏ còn mới tinh, bèn thay giày, mang dép đi vào trong.
Nhà anh hoàn toàn không giống với hình dung của cô. Bố trí hai phòng ngủ, một phòng khách theo kiểu cũ, diện tích không hề lớn, ánh sáng cũng không tốt, bày biện đơn điệu trong phòng trông hơi nghèo nàn. Thông qua cửa phòng đang mở, cô thấy trong phòng ngủ anh thực sự chỉ có một chiếc giường đơn, đầu giường đặt một chiếc đèn bàn bằng sắt kiểu giả cổ. Một gian khác là phòng làm việc, có một chiếc bàn viết cùng một giá sách nhét đầy sách vở.
Đây là nhà anh, không có phòng rộng, không màu sắc rực rỡ, không trang trí xa hoa, nhưng khắp nơi tản mát ý vị độc đáo của riêng anh – giản dị, trầm tĩnh.
“Em cứ ngồi tự nhiên.” Anh chỉ vào sô-pha.
Cô vừa ngồi xuống, liền thấy anh mở từng nút áo vest, nới lỏng cà-vạt.
Cởi quần áo chi nhanh vậy! Nhịp tim lẫn ý thức của cô bắt đầu hỗn loạn, hoảng hốt đem túi trong tay ôm vào ngực, hoang mang không biết làm sao nhưng vẫn cố ra vẻ trấn tĩnh.
Mãi đến khi anh cởi đồ vest, tháo cà-vạt mắc lên giá áo, cầm ấm trà trên bàn nói: “Em cứ ngồi một lát, tôi đi pha trà.” Lăng Lăng mới thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm.
Dương Lam Hàng vào bếp, lúc ngâm trà khóe miệng cong lên, không giấu được ý cười, nước trà pha ra đều mang đậm hương thơm ngọt ngào.
Lăng Lăng ngồi trên sô-pha đánh giá cách bài trí trong nhà anh, mỗi món đồ đều đặt ở vị trí thích hợp, thể hiện rõ tính coi trọng chi tiết của anh.
Trên bàn nước bày một bộ đồ uống trà tinh xảo bằng sứ men xanh, chữ trắng hoa văn xanh, nét vẽ thanh thoát. Màu men tuy trong suốt, nhưng miệng chén đã lên nước sáng bóng, có vẻ như bộ đồ trà này đã theo anh rất lâu.
Bên cạnh bộ đồ trà đặt một cuốn “Cỏ dại”0, cũng bị lật giở nhiều đến nhăn gấp.
Hóa ra đây là cuộc sống của anh. Ngôi nhà cô tịch, một quyển văn xuôi, một chén trà xanh, hưởng thụ cô độc, thưởng thức tịch mịch.
…
Đợi một lúc, không thấy Dương Lam Hàng từ phòng bếp đi ra, Lăng Lăng tiện tay cầm lên cuốn “Cỏ dại” trên bàn trà, tùy ý lật một tờ, không ngờ trang cô vừa lật ra vô tình kẹp một tấm ảnh chụp một cô gái. Kẹp trong sách mình thường đọc nhất, chắc chắn là người con gái anh thích. Lăng Lăng ý thức được cô gái này nhất định có ý nghĩa rất đặc biệt với Dương Lam Hàng, bèn chăm chú nhìn kỹ người trong ảnh…
Cô vội vàng bỏ sách xuống. “Thầy Dương, thực xin lỗi, em có chút việc…”
Dương Lam Hàng nắm chặt cổ tay cô, giữ cô lại vị trí ban đầu. “Em còn muốn trốn tránh tới khi nào hả?”
“Em…” Cô không trốn tránh, nhưng cô không thể cho anh cái anh muốn.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Anh bình tĩnh nâng tách trà lên, uống một ngụm, nước trà hơi sóng sánh tiết lộ sự căng thẳng trong lòng anh. Buông tách trà, anh chập rãi mở miệng: “Em biết không? Lần đầu tiên bắt gặp ảnh chụp của em, nhìn thấy ánh mắt em, tôi liền tin tưởng vững chắc – em chính là cô gái sẽ bầu bạn với tôi cả đời… Tôi cho rằng tình cảm có thể từ từ bồi đắp, chỉ cần tôi kiên nhẫn chờ đợi, em sớm muộn gì cũng sẽ thích tôi…” Lời thổ lộ của anh, ngữ điệu hơi run run của anh, tất cả đều lộ ra bi thương, khiến cô không thể duy trì hô hấp.
Đối mặt với sự thẳng thắn của anh, Lăng Lăng không thể lảng tránh thêm nữa. Cô nhìn anh, hốc mũi lẫn khóe mắt đều đau đớn. Cô cắn răng nén nỗi đau: “Đúng vậy! Em thích anh, anh là người đàn ông hấp dẫn nhất em từng thấy… Nhưng em đã có bạn trai, anh ấy mới là người em yêu nhất!”
Anh nắm chặt cổ tay cô, lực anh dùng rất lớn, tựa như muốn bóp nát xương cốt của cô: “Là Trịnh Minh Hạo ư?”
Nước mắt làm nhòe đi mọi thứ trước mắt cô, lần này cô dung túng cho sự yếu đuối của bản thân, nhờ hai mắt đẫm lệ mơ hồ, cô mới có thể không cần nhìn rõ vẻ mặt tổn thương của Dương Lam Hàng. Cô chỉ có thể nói tiếp: “Không phải! Anh ấy là bạn online