Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3002 lượt.

?” Biết cái gì? Cô chờ câu tiếp theo.
Anh lôi ra một hộp kem hơi bị chảy nước, chậm rãi mở nắp trước mặt cô. Màu xanh lá cây nhạt loang loáng, mùi trà xanh hạnh nhân nồng đậm.
“Anh biết slogan của Haagen-Dazs – If you love her, take her to Haagen-Dazs. Nếu bạn yêu cô ấy, hãy đưa cô ấy đến Haagen-Dazs!”






Đàn ông như thế, đối thoại như thế, đừng nói bưng kem Haagen-Dazs, có cầm que kem năm hào của quầy bán quà vặt cũng có thể ngọt chết cô.
Lăng Lăng nhoẻn đôi môi cứ chực cong lên, nhận lấy kem trong tay Dương Lam Hàng, lại nhận tiếp chiếc thìa nhỏ anh đưa cho. Thậm chí không cần anh mở điều hòa trong xe, chỉnh nhiệt độ lên cao, chỉ với chiếc thìa nhỏ màu bạc tinh xảo đã đủ cho thấy sự tế nhị trong tâm tư bạn thầy giáo nào đó.
Lăng Lăng nhẹ nhàng múc một thìa kem cho vào miệng, ngậm luôn cả chiếc thìa, mãi đến khi mùi hạnh nhân lan tỏa trong miệng, mùi sữa ngọt ngấy hòa tan nỗi buồn xua mãi không đi kia. Tình yêu đích thực nếu xuất phát từ nội tâm, hà tất phải đợi thề hẹn “sông cạn đá mòn”, mỗi một lời nói cử chỉ nhỏ nhặt đều đã có thể bộc lộ ra.
Gió mát nhẹ thổi, anh nhìn cô, trong mắt hàm chứa vẻ mờ mịt không thể thấu hiểu. “Vì chuyện gì mà tâm trạng không tốt?”
Lăng Lăng lắc đầu, lại xúc một thìa kem ngậm vào miệng.
“Nếu đổi là em, em sẽ làm gì?” Anh hỏi ngược lại cô.
“Đương nhiên là sẽ thoải mái vào cửa.” Cô tiếp tục ăn kem. “Em tin tưởng anh. Tin tưởng nhân cách của anh. Anh tuyệt đối sẽ không làm chuyện lén lút.”
“…”
Mây tản ra, những vì sao xuất hiện trở lại, mây mù giữa hai hàng lông mày của Dương Lam Hàng cũng tan đi. Tình yêu chân chính không cần phải xứng đôi hoàn mỹ trong mắt người khác, chỉ cần tâm hồn đôi bên hòa hợp nhau, tín nhiệm nhau.
Anh nương theo ánh đèn vàng yếu ớt trong xe nhìn thật sâu vào Lăng Lăng trước mắt, mái tóc dài hơi ẩm thả tự do bên vai, tỏa ra mùi lan hương dìu dịu. Cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ, váy dài bảo thủ rộng rãi khoác trên người, che khuất mọi đường cong có thể dẫn dụ người ta liên tưởng xa xôi, nhưng cũng để lại cho người càng nhiều không gian tưởng tượng.
Thời gian chậm chạp đến mức khiến người ta ngơ ngẩn, hơi ấm trong xe làm người ta cảm thấy khô nóng.
Nuốt vào ngụm kem cuối cùng, Lăng Lăng lật nghiêng cổ tay anh, kim đồng hồ màu bạc, sáng loáng tinh xảo hiệu Piaget bằng thép nguyên chất chỉ mười hai giờ hơn. Cô nhìn thoáng qua cánh cổng đóng chặt, bên trong cửa thủy tinh đèn vẫn còn sáng, bác bảo vệ vẫn chưa ngủ. Trong tình huống này, nếu gõ cửa thì bác bảo vệ sẽ mở. Còn nếu đèn tắt thì thảm luôn, phải ấn chuông cửa thật lâu, bác bảo vệ mới từ từ chầm chậm lẩm bẩm làu bàu mà xuống giường, mang vẻ mặt không tình nguyện đi mở cửa. Vào cửa rồi phải để lại tên, số phòng, giải thích nguyên nhân về muộn.
Cô biết mình nên trở về, nhưng trong lòng vẫn bịn rịn quyến luyến không nỡ, cứ muốn nán lại với anh thêm chốc nữa. Cô rốt cuộc đã hiểu tại sao dưới lầu nhà trọ nữ sinh luôn có cảnh nam nữ tạm biệt nhau mà phải nhì nhằng đến mấy chục phút, tiễn rồi lại tiễn, đưa rồi lại đưa. Cảm giác thích một người hóa ra kỳ diệu như thế.
“Cổng nhà trọ khóa rồi.” Dương Lam Hàng giữ lấy tay cô, đầu ngón tay siết chặt ngầm nói lên ý muốn không buông.
“Không sao. Bác bảo vệ sẽ mở cửa cho em.”
Cô vừa định xuống xe, Dương Lam Hàng nắm chặt lấy tay cô.
“Anh tin em…”
Anh tin tưởng cô, vẫn luôn tin tưởng, nhưng… Tin tưởng là một chuyện, để ý lại là chuyện khác!
Lăng Lăng khó hiểu quay đầu, chờ anh nói tiếp.
“Nhưng… đừng để anh thấy cậu ta ôm em lần nữa!” Sau vài giây kinh ngạc, Lăng Lăng đã hiểu ra ý anh.
Anh rõ ràng đã trông thấy Trịnh Minh Hạo ôm cô, nhưng vẫn muốn đến Haagen-Dazs mua kem cho cô… Cái lạnh của kem từ dạ dày lan tỏa đến toàn thân, giá lạnh phụ họa theo từng cơn đau nhói trong bụng.
“Nếu em muốn ở bên anh ấy, hà tất phải đợi đến hôm nay?” Cô nhìn thật sâu vào mắt anh, nói: “Anh ấy chỉ đến từ biệt em…”
Lời còn chưa dứt, cô chợt thấy tay trái bị nắm chặt, thân người cũng bị kéo lại, khóa chặt trong lồng ngực ấm áp.
“Lăng Lăng, anh cũng sợ mất đi, em hiểu không?”
Cô lui người lại, tham luyến sự ấm áp của anh, giá lạnh đã bị hơi ấm từng phút từng giây hòa tan.
“Em xin lỗi!”
Nhẹ nhàng sáp lại gần hơn, đôi môi lạnh lẽo khẽ run run hôn lên mặt anh, môi anh, vành tai anh, ghé vào tai anh nói khẽ: “Em cam đoan với anh, sau này sẽ không như thế nữa.”
Nụ cười của cô rất đẹp, thuần khiết hơn cả hoa tuyết, cũng mong manh hơn cả hoa tuyết…
Thế nhưng, làn môi xinh đẹp sáng bóng của cô tản mát hương thơm dìu dịu ngây ngất như hoa anh túc. Dương Lam Hàng tận lực khống chế khát vọng trong lòng, điều chỉnh hô hấp… Tuy nhiên, cánh cửa dục vọng một khi đã mở, lực tự chủ không thể nào khống chế được thân thể nữa…
Hành vi của anh hoàn toàn thoát khỏi sự điều khiển của lý trí, hai tay trượt dần đến bên hông cô, ôm lấy. Nếu Lăng Lăng phản kháng một chút, hoặc nhắc nhở anh một lần, anh sẽ có thể ý thức được sự thất thố của bản thân… Nhưng cô không