Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3001 lượt.
”, trong hô hấp phả ra tội lỗi ủ men say, cô cười nói tiếp: “Anh giúp em nhìn xem bản thuyết minh xin cấp bằng sáng chế em viết có vấn đề gì không.”
Anh thở dài như có như không, nói: “In ra một bản cho anh đi.”
“Vâng! Thầy Dương…” Cô cô ý kéo giọng thật dài, cánh tay chậm chạp không rời khỏi người anh.
“Lăng Lăng.” Anh hỏi: “Cuối tuần em có rảnh không?”
“Làm thí nghiệm? Hay thảo luận vấn đề gì à?”
“Đều không phải, em họ anh cho mượn một chiếc du thuyền, anh muốn dẫn em ra biển.”
Ra biển?! Đi… thuyền!? Hai người hẹn hò nhau trên biển, trên du thuyền dập dềnh trôi, chìm chìm, nổi nổi…
“Em muốn đi không?”
Cô vẫn đang chìm đắm trong mơ mộng bồng bềnh trôi nổi.
“Lăng Lăng?”
“Dạ.” Cô đỏ mặt, chạy khỏi văn phòng.
Trở lại phòng thí nghiệm, cô sớm đã đem chuyện bằng sáng chế quăng ra sau đầu, cả buổi tối đều ngồi cắn bút ngẩn ngơ.
Nhất là nhớ tới một buổi tối nọ, hai gò má cô lại bắt đầu nóng lên.
Tối hôm đó đã mười giờ hơn, anh đưa cô về phòng ngủ, lúc ngang qua chỗ nhà trọ anh, anh lịch sự hỏi: “Em có muốn vào nhà anh ngồi một lát không, uống chén trà.”
“Hả?” Lăng Lăng kinh ngạc nhìn người đàn ông dáng vẻ đường hoàng đạo mạo trước mắt.
Anh có ý gì đây nha?
Nếu dựa trên thói quen xã giao của đàn ông Trung Quốc truyền thống, đây chẳng qua là một lời mời bình thường, chỉ có uống miếng trà, nói chuyện phiếm mà thôi. Nếu đổi lại là truyền thống văn hóa của đàn ông phương Tây, những lời này chẳng khác nào “Chúng ta lên giường đi!”
Nhưng mà với một Dương Lam Hàng văn hóa Trung-Tây hòa trộn, những lời này thực khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa!
———————-
0 Thụy Tinh Sát Độc: một phần mềm diệt virus của Trung Quốc, tên tiếng Anh là Rising Antivirus. Logo của nó hình sư tử, nên các bạn Trung Quốc cũng hay gọi nó là “tiểu sư tử (sư tử nhỏ)”. Khi phần mềm này chạy nó phát ra âm thanh như tiếng ngáy ngủ
0 Tính dự đoán được: predictability. Cụm từ này thường dùng trong nghiên cứu khoa học.
Thấy Lăng Lăng có vẻ do dự, Dương Lam Hàng lập tức hiểu ra, nhìn đồng hồ nói: “Hôm nay có lẽ muộn rồi, để hôm khác đi.”
Vừa nghe anh nói vậy, Lăng Lăng cảm thấy mình dường như lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, liền thốt lên: “Không sao đâu, cũng chưa có muộn lắm.”
Lập tức, dưới ánh mắt hơi khác thường và nghi hoặc của Dương Lam Hàng, cô đột nhiên ý thức được câu mình vừa nói ra vô cùng có ý nghĩa khác, muốn rút lại thì đã quá muộn, đành phải nhận mệnh theo anh lên lầu.
…
Đêm, một căn phòng, hai phần trà thơm, mối tình nồng thắm. Cho dù không có kế hoạch xảy ra chuyện gì, cũng có thể trong một giây thất thần mà phát sinh cái gì đó.
Rủi thay thứ người nào đó tiếp nhận là giáo dục kiểu phương Tây, nên không hiểu rõ lắm sự rụt rè và e lệ của con gái phương Đông. Chỉ một tiếng “Đừng”, Dương Lam Hàng không hề dám vượt quá, dùng chút lý trí còn sót lại bức bản thân thu hồi bàn tay đặt ở cổ áo cô, ngồi thẳng dậy, bưng tách trà nguội ngắt uống một hơi hết nửa.
******
Chiều thứ Sáu, tổ đề tài như thường lệ tổ chức họp tổ.
Mỗi lần họp tổ, các sinh viên đều bồn chồn lo lắng, hôm nay lại càng nặng. Bởi vì không chỉ các giáo viên trong tổ đều tham dự, ngay cả hiệu trưởng Châu công tác bận rộn cũng có mặt.
Là chuyên gia tiếng tăm trong giới Vật liệu, hiệu trưởng Châu đối xử với sinh viên của mình hết sức nghiêm khắc. Vấn đề ông đặt ra cái nào cái nấy đều bén nhọn, phê bình học sinh câu nào câu nấy đều vô tình.
Nhìn mỗi sinh viên đều căng thẳng lo sợ đi lên, bị mắng cho thương tích đầy mình mới được đi xuống, Lăng Lăng rốt cuộc hiểu được nguyên nhân mình bảo vệ tốt nghiệp không đạt. Cô xui xẻo không phải do gặp Dương Lam Hàng, mà vì gặp phải hiệu trưởng Châu!
Đến lượt Lăng Lăng đi lên, cô đứng trước máy tính, len lén liếc nhìn Dương Lam Hàng. Anh mỉm cười gật đầu với cô.
Dưới ánh sáng xanh của máy chiếu, trong mắt cô chỉ còn lại một người là anh. Cô không hề hồi hộp, không hề bối rối, từng chữ từng chữ trình bày đề tài của mình, chỉ nói với một mình anh. Sau khi nói xong, có vài giáo viên đặt đôi ba câu hỏi, cô đều lần lượt trả lời hết.
Khi những người khác đều đã hỏi xong, hiệu trưởng Châu cầm bút hồng ngoại trong tay chỉ vào hình ảnh trên slide, giọng nói khiến người ta không rét mà run: “Tại sao em nói màng xếp lớp này là đa tinh thể? Theo như kết quả tách của em cho thấy, nó là đơn tinh thể!”
Chuyên gia quả là chuyên gia, vấn đề này vừa hay chính là cái mà cô và Dương Lam Hàng tuần trước đã thảo luận đến mười giờ đêm.
“Em cho rằng nó là một loại đơn tinh thể giả, bởi vì…” Cô trình bày quan điểm của mình.
Không ngờ hiệu trưởng Châu thẳng tay nói: “Đây chỉ là phỏng đoán chủ quan của em, kết quả thí nghiệm mới là khách quan nhất! Trừ phi em đưa ra được chứng cứ chứng minh đa tinh thể, nếu không kết luận của em là sai!”
“Em…” Lăng Lăng không dám chống đối hiệu trưởng Châu, lại càng không dám múa rìu qua mắt thợ.
Cô nhìn qua Dương Lam Hàng, anh đang nhìn cô, dường như đang