XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2980 lượt.

oáng qua mặt anh, mọi nỗi buồn chán đều tiêu tan! Đôi khi gặp chỗ đọc không hiểu, còn có thể hỏi han anh. Anh kiên nhẫn cẩn thận giải thích rõ ràng cho cô.
Hạnh phúc nằm ngay trong công tác nghiên cứu khắc khổ giữa đêm khuya thanh vắng…
******
Hơn mười một giờ, di động Lăng Lăng reo vang.
“Muộn thế này, nhất định là Liên Liên.” Lăng Lăng chạy tới phòng khách cầm lấy điện thoại từ bàn nước, vừa thấy hiển thị trên màn hình, tay bỗng run lên.
Là mẹ cô gọi đến.
Lăng Lăng chột dạ bắt điện thoại, không đợi cô mở miệng, giọng nói tức giận của mẹ cô đã truyền đến: “Con đang ở đâu? Vì sao tối qua cả đêm không về phòng ngủ, đêm nay cũng không về. Con là con gái, sao có thể tùy tiện qua đêm bên ngoài hả?”
“Mẹ, con…”






Từ nhỏ đến lớn, mẹ Bạch tính tình bảo thủ không chỉ một lần căn dặn Lăng Lăng: Con gái phải giữ mình trong sạch, biết tôn trọng và yêu quý bản thân, tuyệt đối không được dễ dàng tin vào lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, hồ đồ mê muội mà đem chính mình giao phó cho họ. Nếu không, người chịu thiệt thòi tổn thương chỉ có bản thân mà thôi…
Trong tình cảnh này, vừa nghe thấy tiếng mẹ, Lăng Lăng bỗng thấy trước mắt một mảnh trắng xóa, máu đông cứng lại như băng.
“Con đang ở đâu? Cùng với ai?” Tiếng chất vấn của mẹ truyền đến.
Lăng Lăng thật sự không có năng khiếu làm chuyện xấu, hai mươi mấy năm tuân thủ khuôn phép, ngày đầu tiên ở chung với đàn ông đã bị mẹ bắt tại trận. Cô không muốn nói dối mẹ, nhưng cũng không biết làm sao khai thẳng sự thật, mong mẹ lượng thứ.
Cô lắp ba lắp bắp đáp: “Con… ở với bạn.”
“Không phải. Bọn con đã thích nhau nhiều năm rồi, chỉ là quan hệ mới được xác định gần đây…” Lăng Lăng không dám nói họ chỉ vừa qua lại với nhau, bèn nói bừa: “Con vốn định chờ quan hệ bọn con ổn định hơn một chút sẽ dẫn về cho mẹ xem mặt.”
“Nhiều năm rồi?” Mẹ Bạch hơi khó hiểu. “Không phải con mới chia tay với Uông Đào hơn một năm sao?”
“Con biết anh ấy sớm hơn một chút. Khi đó anh ấy ở Mỹ, con từng kể với mẹ rồi.”
Trong điện thoại lập tức truyền đến câu hỏi đầy kinh ngạc của mẹ: “Ở Mỹ? Nó về nước rồi?”
“Dạ. Về làm việc.”
“Vậy à!” Giọng điệu mẹ Bạch dịu lại. “Nó làm nghề gì?”
Lăng Lăng vừa nghe thấy câu hỏi thăm chi tiết của mẹ, rốt cuộc cũng thở phào, cô không hề do dự đáp: “Anh ấy là giảng viên đại học.”
“Đại học nào?”
Lăng Lăng ngập ngừng giây lát, có thể nói dối được một lúc chứ không dối được cả đời, có một số việc sớm muộn gì cũng phải biết. “Đại học T ạ.”
“Đại học T, không phải thầy giáo con đấy chứ.”
“Dạ! Là giáo viên của con.” Cô nghe thấy mẹ thở dài một tiếng trong điện thoại, bèn cúi đầu nghịch ngón tay.
Anh còn là thầy giáo “ruột thịt” của cô, tình yêu thầy trò “cận huyết”. Thật không biết khi mẹ nghe được chuyện này sẽ có phản ứng mạnh cỡ nào.
“Bao nhiêu tuổi? Chưa kết hôn chứ?” Mẹ lại hỏi.
“Ba mươi tuổi, chưa kết hôn ạ.”
“Tuổi hơi lớn chút, lớn hơn con bốn tuổi.”
Lăng Lăng vội vàng nói: “Tuổi rất tốt mà, trưởng thành chín chắn.”
“Ừ.” Mẹ Bạch nghĩ nghĩ, cũng không có phản đối, tiếp tục hỏi: “Nhân phẩm thế nào?”
“Con người rất tốt, các bạn nữ trường con đều nói anh ấy phẩm cách đặc biệt tốt, rất kiên định, rất đáng tin cậy.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!” Kiên định, đáng tin cậy vẫn luôn là tiêu chuẩn tối cao để xét chọn con rể tương lai của mẹ Bạch.
Lăng Lăng lén nhìn gương mặt Dương Lam Hàng, nếu như làm việc chăm chỉ đồng nghĩa với kiên định, trầm tĩnh thận trọng đồng nghĩa với đáng tin cậy, Dương Lam Hàng cũng coi như phù hợp với tiêu chuẩn.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, tuy bề ngoài anh ấy nhìn qua có hơi… nhưng nhân phẩm rất tốt.”
“Không thể xem mặt mà bắt hình dong, chỉ cần nhân cách tốt, mặt mũi có xấu chút cũng không sao.”
“Con biết rồi ạ.” Mặt mũi xấu không sao, mặt mũi đẹp trai thế này mới có vấn đề, tuy nhiên cũng không phải không có cách nào. Khi gặp phụ huynh, có thể bảo anh đeo thêm cặp kính đen, tóc để dài ra chút, rồi cho anh mặc áo thun giá năm tệ mua ở chợ đêm, chắc là có thể khắc phục được ít nhiều!
Lăng Lăng nhìn nhìn Dương Lam Hàng lần nữa, không kìm được mà tưởng tượng ra bộ dáng anh đeo kính, tóc tai bù xù, quần áo luộm thuộm. Nói không chừng… càng đẹp trai!
“Lăng Lăng, nói gì đi nữa con cũng là con gái, làm việc gì cũng phải cân nhắc, đừng để người ta lừa gạt. Còn nữa, con cũng phải chú ý ảnh hưởng một chút… Con để người khác nhìn mình ra sao chứ.”
Nghe lời khuyên sốt sắng của mẹ, Lăng Lăng thấy hốc mũi cay cay, bèn xoa xoa mũi gật đầu thật mạnh: “Mẹ, mẹ đừng lo, con biết phải làm gì mà.”

Mẹ Bạch hỏi han tỉ mỉ đôi điều về hoàn cảnh của Dương Lam Hàng rồi mới chịu dặn đi dò lại mà cúp điện thoại.
“Em không sao chứ?” Dương Lam Hàng ngồi cạnh Lăng Lăng đang ngẩn người, ôm lấy cô, để cô tựa vào vai anh. Rồi gỡ lấy di động nóng ran khỏi tay cô. Anh hiểu rõ, sự sốt sắng này chính là tấm lòng quan tâm của mẹ đối với con gái, và cũng là lo âu.
“Lăng Lăng, anh xin lỗi, anh không biết em…” Dương Lam Hàng