Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2975 lượt.

Mẹ, mẹ muốn gặp anh ấy thì để con dẫn ảnh về nhà là được rồi.” Ngón tay bà vẫn khô cứng như vậy, lòng bàn tay vẫn thô ráp như xưa. Cô lại nhớ đến bàn tay ba, đã lâu không sờ tay ba, không biết ngón tay ông có còn thằng tắp, lòng bàn tay có còn mềm mại như ngày nào.
“Các con đã phát triển đến nước này, mẹ không tận mắt nhìn, làm sao có thể yên tâm chứ.” Mẹ nói: “Lăng Lăng, con còn trẻ, kinh nghiệm sống còn ít, mẹ phải giúp con kiểm tra.”
Lăng Lăng khẩn thiết nhìn mẹ, giọng nói gần như cầu xin: “Con thực sự thích anh ấy, thích từ lâu lắm, con rất khó khăn mới có thể cùng anh ấy đến với nhau. Mẹ, dù gì đi nữa, con xin mẹ đừng phản đối bọn con ở bên nhau, được không ạ?”
Mẹ cười nắm chặt cổ tay cô: “Mẹ chỉ nhìn xem thôi, còn chưa nói không cho bọn con ở bên nhau mà.”
Lời của bà vừa dứt, cửa phòng bị người phục vụ mở ra. Dương Lam Hàng đi vào, điệu bộ vẫn thong dong ưu nhã như trước.
Anh vừa vào cửa, trước tiên nhẹ khom người, khuôn mặt mỉm cười, nghi thức diện kiến trưởng bối vô cùng tiêu chuẩn: “Cháu chào bác ạ!”
Tiếp theo, hai tay anh dâng lên một chiếc hộp gói ghém tinh xảo: “Món quà này mẹ cháu bảo cháu tặng bác. Mẹ nói, nếu bác cảm thấy tiện, mẹ sẽ chọn một dịp chính thức cùng bác gặp mặt ạ.”
Mẹ Bạch hơi giật mình mất vài giây, tầm mắt mới dời khỏi gương mặt Dương Lam Hàng, nhận lấy món quà trong tay anh. “Cháu ngồi đi.”
“Cám ơn bác!” Dương Lam Hàng chậm rãi kéo ghế bên cạnh, ngồi xuống. Thân người anh nghiêng về trước, duy trì tư thế vô cùng kính cẩn.
“Bác vẫn chưa biết tên cháu là gì?” Mẹ Bạch hỏi.
Dương Lam Hàng nhìn thoáng qua Lăng Lăng, từ ánh mắt chột dạ của cô đã hiểu ra vì sao cô phải cố tình giấu diếm.
“Cháu họ Dương, Dương Lam Hàng ạ!”
“Cái gì?!” Sắc mặt mẹ Bạch lập tức thay đổi. “Dương Lam Hàng?! Anh là giáo viên hướng dẫn nghiên cứu sinh của Lăng Lăng ư?!”






Mẹ Bạch tuy không học nhiều, nhưng trong mắt bà, hoặc có thể nói ở vùng đất bị văn hóa Nho Gia thâm nhiễm như Sơn Đông, “thầy giáo” là một nhân xưng tôn quý nhất, là nghề nghiệp thần thánh nhất trong mắt già trẻ gái trai. Thầy giáo, đại biểu cho dạy chữ dạy người, vô tư cống hiến.
Về phần giáo sư đại học, trong mắt người phàm càng là một đại danh từ tương đương phẩm cách cao thượng, học thức uyên bác. Cái gọi là “giáo thụ”0, không phải chỉ đơn thuần là mở cánh cửa kho báu khoa học cho học sinh, “giáo” là truyền cho học sinh tri thức, “thụ” là dạy học sinh đạo lý làm người cũng như quan niệm đạo đức luân lý tích lũy năm nghìn năm nay của nhà giáo.
Có một lần, Lăng Lăng về nhà nghỉ phép, oán hận chính mình “nhìn người không thấu”, học nghiên cứu sinh mà cực hơn cả nông dân, mẹ Bạch còn nghiêm khắc dạy dỗ cô một trận, bởi vì trong mắt bà giáo viên hướng dẫn của Lăng Lăng hẳn là một “giáo sư” đức cao vọng trọng.
Bây giờ, đối mặt với một giáo sư “tuổi trẻ đầy hứa hẹn” của đại học T như vậy, một gã đàn ông dụ dỗ chính sinh viên của mình lên giường, tâm trạng của mẹ Bạch không thể chỉ dùng một từ “sốc” mà miêu tả hết. Bà quả thực không thể tin nổi, cái gọi là đại học danh tiếng cả nước, vậy mà lại phát sinh một chuyện như thế này!
Lăng Lăng vừa thấy mẹ tức giận đễn nỗi đôi môi run lên, căng thẳng đến mức hai tay nắm chặt, ngay cả vết thương chưa hoàn toàn lành hẳn nơi hai lòng bàn tay nhoi nhói phát đau cũng không nhận thấy. Cô thật sự không biết mẹ mình với tính cách bảo thủ lại ương ngạnh sẽ làm ra những chuyện gì, sẽ nói ra những lời tổn thương người ta đến thế nào.
Lăng Lăng không nhịn được ném cho Dương Lam Hàng một ánh mắt sùng bái vô hạn, cô tưởng công lực giả ngu của mình đã lên đến hàng thượng thừa, nào ngờ công lực ngả ngu cũng tỉ lệ thuận với chỉ số thông minh. Anh ngay cả giả ngu cũng làm ra vẻ thành khẩn đến thế, bình tĩnh đến thế, thực sự là cảnh giới người thường không với tới được.
“Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi. Anh ấy mười sáu tuổi đã đi Mỹ học, tiếp nhận giáo dục phương Tây, không hiểu biết rõ về truyền thống tôn sư trọng đạo của Trung Quốc.” Lăng Lăng giật nhẹ tay áo mẹ, kịp thời nói đỡ cho người trong lòng: “Hai năm trước anh ấy vì muốn đến với con mà cố ý từ bỏ công việc tại đại học MIT của Mỹ để về đại học T tìm con, tình huống đưa đẩy thế nào lại thành thầy giáo con.”
Mẹ Bạch gật đầu, lại hỏi: “Thầy… Dương. Cha mẹ cậu biết Lăng Lăng là sinh viên của cậu sao? Họ không phản đối à?”
Ngụ ý: Cậu sống ở nước ngoài có thể không biết rõ, nhưng cha mẹ cậu không thể nào để cho loại việc này phát sinh, trừ phi họ căn bản không biết gì.
Dương Lam Hàng dĩ nhiên nghe ra ý tứ trong đó. “Họ biết ạ. Ba mẹ cháu rất thích Lăng Lăng, nhất là mẹ cháu, bà nói các cô gái trẻ thời nay ngày càng phù phiếm, khó gặp được người vừa đơn thuần lại hiểu chuyện như Lăng Lăng.”
Dương Lam Hàng nhìn thoáng qua Lăng Lăng, trong ánh mắt toát lên tình ý miên man. “Hơn nữa, cháu đã ba mươi rồi, vẫn chưa có bạn gái, họ đều rất lo nếu cháu bỏ lỡ Lăng Lăng thì sẽ không có cô gái nào nguyện ý lấy cháu.”
Mẹ Bạch nghe nói vậy, liền cảm thấy th