Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2957 lượt.
br>Lăng Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ, một con ngỗng trời từ trên cao bay qua, cô kêu lên kinh ngạc: “Anh xem, con chim to chưa kìa!”
Dương Lam Hàng đặt tay lên đầu cô, âu yếm xoa xoa tóc cô. “Lăng Lăng, em yên tâm đi, anh nhất định giúp em tìm được ông ấy.”
“…”
…
Tới thành phố S cũng đã khuya, Viện khoa học đã tan tầm từ lâu.
Dương Lam Hàng cùng Lăng Lăng trước tiên nghỉ chân tại một khách sạn gần Viện khoa học. Để tránh những phiền toái không cần thiết, Dương Lam Hàng vốn xử thế cẩn trọng cố ý muốn đặt hai phòng. Ăn xong cơm tối, Dương Lam Hàng ngồi trong phòng cô một lát, hơn mười giờ thì rời đi.
Lăng Lăng tắm rửa xong, rúc vào chăn đắp lạnh cóng, tựa vào đầu giường đọc tài liệu.
Càng đọc càng chán, nhưng lại không hề buồn ngủ, Lăng Lăng nhất thời cao hứng, liền nghĩ ra một trò đùa tinh quái.
Cô nhấc điện thoại đầu giường, cô gái trực tổng đài vô cùng nhiệt tình. “Xin hỏi chị có việc gì không ạ?”
“Phiền cô giúp tôi chuyển điện thoại đến phòng 1216.”
“Vui lòng chờ giây lát ạ.”
Điện thoại reo hai tiếng, giọng nói trầm ấm của Dương Lam Hàng cực kỳ dễ nghe. “Xin chào!”
Lăng Lăng cố ý đè cổ họng, dùng một giọng chính mình nghe còn thấy buồn nôn nói: “Xin hỏi… Anh ở một mình có thấy cô đơn không? Có cần phục vụ đặc biệt không ạ?”
“Không cần, cảm ơn!” Điện thoại cúp thẳng tay.
Lăng Lăng nhoài người trong chăn, càng nghĩ càng thấy mắc cười, vì thế cầm lấy điện thoại, gọi một lần nữa.
Chuông reo bốn lần mới bắt máy. “Xin chào!”
Lăng Lăng nheo nhéo bắt chước tiếng Quảng Đông nói: “Anh ơi, đừng cúp điện thoại mà! Phục vụ của chúng em, đảm bảo khiến anh hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn.”
Lần này Dương Lam Hàng không trả lời, cũng không cúp điện thoại.
Lăng Lăng cũng không có kinh nghiệm gọi điện chọc ghẹo, sau hai câu, có vẻ không biết rõ phải nói gì thêm cho lắm. “Anh cứ thử sẽ biết, đảm bảo anh cả đời khó quên.”
Dương Lam Hàng cất lời: “Ừm! Chi phí tính thế nào?”
Anh cư nhiên dám hỏi câu này sao?! Lăng Lăng mém nổi xung, chữ “Anh!” vừa lên đến miệng vội nuốt xuống.
Chỉ số thông minh của Dương Lam Hàng cao như vậy làm sao có thể dễ dàng bị cô lừa, nhất định là đang bỡn lại cô, muốn cô chịu gậy ông đập lưng ông đây mà.
Cô sẽ không mắc mưu đâu, nên cười càng chói lọi hơn, “Còn tùy anh chọn dịch vụ gì ạ.”
“Vậy sao?” Giọng điệu anh có mùi trêu chọc: “Các cô cung cấp những dịch vụ gì?”
Câu hỏi điển hình kiểu Dương Lam Hàng, muốn bao nhiêu tích cực thì có bấy nhiêu.
Lăng Lăng mặt nóng muốn chín luôn, dựa vào chút kiến thức có hạn học được từ mấy tiểu thuyết trên mạng, bèn mặt dày trả lời anh: “Chẳng hạn như, mê hoặc thu phục, SM, còn có NP… Bất kể phục vụ kiểu gì, chỉ cần anh nói, em đều làm được hết…”
“Ừm! Tôi không cần nhiều dạng lắm, tôi thích… cô chủ động hơn.”
Chủ động á? Lăng Lăng nhớ lại vài đoạn trích trong tiểu thuyết 18+… rất khó khăn nha.
Quệt mồ hôi lạnh trên trán, giọng cô kiên trì uốn éo không ngừng: “Anh muốn em chủ động thế nào?”
“Tôi muốn…” Dương Lam Hàng trầm ngâm một lát, giọng điệu dường như cố nén ý cười nói ra: “Cô đến đây, tôi sẽ nói cho cô!”
“Em phải nhắc anh trước, giá rất cao đó.”
“Cô trị giá bao nhiêu, tôi trả bấy nhiêu…” Cúp điện thoại.
…
Anh nói: Anh thích cô chủ động…
Anh nói: Cô tới đây, tôi sẽ nói cho cô!
Như vậy cô rốt cuộc nên đi, hay không đi?
Lăng Lăng rúc vào trong chăn, rất nhiều hình ảnh kỳ quái hiện lên trong đầu cô, càng nghĩ càng nóng…
Cô xốc lại tinh thần, đứng dậy rời khỏi chăn, khoác thêm áo choàng tắm màu trắng do khách sạn chuẩn bị, buộc dây lưng, ghé vào cửa nhìn trái nhìn phải, thấy không có người, bèn chạy nhanh đến cánh cửa đối diện gõ cửa phòng Dương Lam Hàng.
Cửa mở ra, Lăng Lăng học theo cách pose coi trên ti-vi, lưng tựa khung cửa, một chân cong lên, quyến rũ dẫm lên khung cửa sau lưng.
Áo choàng tắm chỉ buộc một chiếc thắt lưng hơi mở ra, thân thể nhỏ bé nửa kín nửa hở.
Dương Lam Hàng không hề kinh ngạc khi thấy cô, nhìn cô xuyên suốt từ đầu đến chân, đáy mắt tràn đầy hưng phấn.
“Anh xem em giá bao nhiêu?” Cô nghịch nghịch mái tóc đen còn hơi ẩm ướt, cười mờ ám.
Dương Lam Hàng vươn tay ra, ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong, ép lên vách tường cạnh cửa.
“Thử qua mới biết được!”
…
Từ mái tóc còn ẩm ướt của Dương Lam Hàng nhìn ra, anh cũng vừa mới tắm, thay áo ngủ bằng lụa, màu xanh nhạt nhã nhặn mặc lên người anh càng thể hiện nét nho nhã.
Không ngờ là, trò đùa tinh quái của Lăng Lăng bị lật tẩy, hai tay choàng lên vai anh, ngọt ngào cười: “Thầy giáo Dương, anh muốn em chủ động thế nào đây?”
Anh cong môi, nhoẻn miệng cười.
Thật là mê người nha!
Thanh đạm không giấu được gợi cảm, quyến rũ không che nổi văn nhã, hấp dẫn chết người.
Nên thực hành từ đâu đây?
Dựa vào kinh nghiệm có hạn của cô, trước tiên cô đưa tay cách lớp vải áo mềm mại mà chậm rãi vòng quanh thắt lưng anh, tiếp theo, môi cô tiến đến bên tai anh, không hôn xuống, chỉ để hơi thở nóng rực