Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2960 lượt.
i.
“Một ly milk shake hả?”
“Hai ly ạ, chốc nữa bạn cháu cũng đến.” Cô đi qua hành lang quen thuộc, thuận tay bật đèn, ngồi vào gian trong cùng. Liên Liên vẫn chưa tới, cô theo thói quen lấy khăn giấy ra, chậm rãi lau bụi trên mặt bàn.
Milk shake dâu nhanh chóng được mang lên, cô hút một ngụm, mùi sữa đậm đà, mùi dâu thơm ngát. Bài trí cũ kỹ thoáng chốc trở nên không đáng kể.
Tiếng bước chân vội vàng truyền đến, cô ngẩng đầu, bắt gặp một khuôn mặt bầu bĩnh tươi cười. “Hey! Lâu rồi không gặp, dạo này bận lắm hở?”
“Nói trọng điểm đi!” Liên Liên còn chưa ngồi xong đã cấp tốc hỏi: “Anh bạn khoa học gia của cậu thực sự quay về rồi hả? Chuyện khi nào vậy?”
“Rất lâu rồi.” Lăng Lăng đưa một ly milk shake khác đến trước mặt Liên Liên, vừa cười vừa nói. “Uống gì đi đã.”
Liên Liên nào có tâm trạng ăn uống, ních đầy một bụng vấn đề muốn hỏi. “Cậu với anh ấy… ở cùng nhau?”
Lăng Lăng gật đầu.
“Cảm giác thế nào?” Giọng điệu Liên Liên rất lưỡng lự, dường như có chút âu lo.
Lăng Lăng dĩ nhiên biết cô ấy đang lo lắng điều gì. Lo cô không quên được Dương Lam Hàng, lo tình yêu trên mạng đi vào hiện thực sẽ kết thúc bằng “blacklist”.
Cô không trả lời mà hỏi lại: “Liên Liên, cậu nghĩ sao về tình yêu thầy trò?”
“Tình yêu thầy trò? Cậu nói sếp cậu ấy hả.” Liên Liên trầm ngâm một hồi, “Lăng Lăng, cậu thực tế chút đi, Dương Lam Hàng giống như ánh trăng trên trời, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể đụng chạm…”
Không thể đụng chạm sao? Ký ức màu tím chợt lướt qua trước mắt cô, mồ hôi anh đong đưa lăn xuống hai bên thái dương, mê hoặc khôn cùng…
Liên Liên thấy cô thất thần, đau khổ khuyên cô: “Lăng Lăng, cậu tỉnh lại đi, các cậu không có khả năng đến với nhau đâu.”
“Tớ và Dương Lam Hàng…” Cô trịnh trọng nhìn Liên Liên: “Yêu nhau.”
“Hả?!” Giọng Liên Liên cao tới quãng tám: “Cậu với Dương…”
Dựa trên kinh nghiệm và bài học đau thương trước đây, Lăng Lăng kịp thời bịt miệng Liên Liên. “Bình tĩnh! Bình tĩnh!”
Liên Liên làm sao có thể bình tĩnh nổi, vội vàng kéo bàn tay Lăng Lăng đang cản trở cô nói chuyện xuống: “Cậu với anh ta, đang quen nhau?! Mấy ngày nay cậu… và anh ta ở cùng một chỗ hả?”
“Ừ.”
Hai mắt Liên Liên trợn tròn, nhìn trừng trừng Lăng Lăng một hồi lâu, đột nhiên vươn tay tìm đến cái trán cô: “Không phải cậu phát sốt, sốt tới ngu người luôn rồi đấy chứ?”
“Trường đại học ở Massachusetts quá trời, tớ làm sao nói cậu biết từng cái một được… Hey dà, tớ đang nói với cậu chuyện tình yêu thầy trò, cậu đừng có lái tớ qua chuyện yêu đương trên mạng chứ…” Liên Liên đột nhiên im bặt, mắt trợn tròn thao láo! “Lăng Lăng, cậu có ý gì? Anh bạn khoa học gia của cậu học MIT? Đừng nói với tớ…”
Lăng Lăng gật gật đầu.
Liên Liên bưng phần milk shake còn lại uống sạch, nhưng vẫn không thể nào bình tĩnh. “Anh ta, anh ta, anh ta…”
Liên Liên nói ba chữ “anh ta” liên tiếp mà vẫn chưa biểu đạt xong lời mình muốn nói.
Lăng Lăng hảo tâm thay cô nói ra: “Anh ấy chính là người bạn khoa học gia của tớ, hai năm trước từ Mỹ trở về, lúc ấy, tớ đang quen Uông Đào. Cho nên, anh ấy hiểu lầm.”
“Anh ta hiểu lầm cậu căn bản không thích ảnh, nản lòng thoái chí, nên lựa chọn từ bỏ hả?”
Lăng Lăng lắc đầu. “Nói đúng ra, anh ấy vẫn luôn theo đuổi tớ. Chuyện xưa nước ấm nấu ếch(*) cậu từng nghe bao giờ chưa? Tớ chính là con ếch ngu si đó, vốn dĩ dưới tác dụng của phản ứng chống lại kích thích, có thể nhảy khỏi nồi, chạy trối chết. Kết quả anh ấy dùng lửa ấm từ từ nấu, chờ đến khi tớ phát hiện… thì đã bị nấu chín rồi!” Trong lòng Lăng Lăng bổ sung một câu: Dù sao cũng chín, cứ để anh ấy ăn quách đi, đỡ cho kẻ khác vớ bở!
“Không hổ là nhà khoa học!” Liên Liên chắp hai tay lại với nhau, ánh mắt ngập tràn sùng bái. “Theo đuổi phụ nữ mà cũng theo đuổi có trật tự đến thế. Bội phục, phục sát đất luôn!”
“Liên Liên, tớ hiểu rõ hơn ai hết, tớ không xứng với anh ấy… Nhưng tớ đã lỡ chìm đắm quá sâu rồi. Tớ có thể khuyên chính mình trốn tránh Dương Lam Hàng, nhưng tớ không có cách nào thuyết phục bản thân rời xa “Vĩnh viễn có xa không”. Cậu có hiểu không?”
Liên Liên trầm mặc giây lát, bỗng nhiên vỗ vai Lăng Lăng rất trượng nghĩa: “Có gì mà không xứng chứ?! Là chiều cao không xứng, hay diện mạo không xứng? Bằng cấp không xứng, hay nhân phẩm không xứng?”
“Không giống kiểu có thể xứng đôi với nhau.”
“Lăng Lăng, cậu phải có lòng tin vào bản thân, anh ta cũng không phải một cậu nhóc sinh viên hai mươi tuổi đầu, nếu anh ấy đã lựa chọn cậu, nhất định có lý do của ảnh!”
“Ừm!” Cô nhìn ánh mắt chân thành của Liên Liên, hốc mũi bỗng chua chua, nước mắt rưng rưng.
Bạn bè, chính là người trong lúc bạn cần nhất, sẽ đứng sau lưng thúc đẩy bạn.
“Liên Liên, dưới góc nhìn của cậu, cậu có thể chấp nhận tình yêu thầy trò không? Tớ lo tình cảm của bọn tớ bị nhà trường biết, trường sẽ đuổi việc anh ấy.” Vấn đề này khiến Lăng Lăng rối bời đã lâu, kẻ trong cuộc thường u mê, cô biết chính mình vì quá bận tâm nên mới nghĩ quá nhiều, do đó mu