Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2934 lượt.
Từ xa tiếng thét chói tai đồng thanh vang lên.
Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Lâm chớp chớp bắn hào quang chói lóa: “Trai đẹp nha, cậu không tiếp tớ tiếp!”
Vừa nghe là Trịnh Minh Hạo, Lăng Lăng vô cùng khổ sở vò vò tóc, Trịnh Minh Hạo khó chơi khỏi phải nói!
“Cậu nói tớ đang ngủ trưa, bảo anh ta có việc gì thì hôm khác nói.”
Lâm Lâm bỏ lại cuốn tiểu thuyết tình cảm chạy đến bên điện thoại, giọng nói ngọt phát ốm cất lên làm người ta muốn nổi hết da gà toàn thân: “Bạn ấy nói đang ngủ trưa… có việc gì hôm khác nói sau ạ!”
Cái đồ trọng sắc khinh bạn này!
“Anh tìm Lăng Lăng có việc gì? Em giúp anh nhắn lại với bạn ấy… Vậy à, được ạ!” Lâm Lâm cúp điện thoại, ánh mắt ngập tràn hâm mộ nhìn cô, nói một câu khiến cô toàn thân phát rét: “Anh ấy năm phút nữa sẽ đến chờ cậu ở dưới lầu. Anh ấy bảo tớ nhắn với cậu: Em dám không đi xuống thử xem!”
…
Hơ! Cô không dám!!!
Bởi vì cô còn nhớ như in một lần, cô nghĩ mình không có cách nào yêu thương Uông Đào nên đề nghị chia tay với anh. Khi cô tránh gặp Uông Đào tới ngày thứ mười, Trịnh Minh Hạo dưới ánh nắng chói chang bỏng rát đứng đợi cô bên dưới ký túc xá nữ, dùng âm lượng toàn ký túc nghe được mà hô to: “Bạch Lăng Lăng! Anh cho em năm phút, nếu em không xuống anh lập tức đi lên!”
Mười mấy cái cửa sổ đồng thời mở ra…
Từ đó về sau, cô tự biết mình “không còn mặt mũi”, lúc đi qua hành lang không bao giờ dám ngẩng đầu!
Vì không muốn lịch sử lặp lại, cô lưu lưu luyến luyến mà đánh chữ: “Em có chút việc, phải out đây!”
“Gì gấp vậy? Việc quan trọng lắm à?”
Cô phân tích lợi hại một chút: “Đại sự vô cùng quan trọng!”
“Được, anh đi ra ngoài ăn chút gì đây!”
Cô đến máy tính cũng chưa kịp tắt, thu hết tốc lực chạy xuống lầu.
“Anh tìm em có chuyện gì?” Cô giữ khoảng cách an toàn một mét với Trịnh Minh Hạo, cảnh giác nhìn xung quanh, xác định cửa sổ các phòng ký túc trên lầu đều đóng cửa.
“Ăn cơm trưa!”
“Em không…” Chữ “ăn” còn lại chưa kịp nói ra, cô đã thấy Trịnh Minh Hạo xắn tay áo bước tới chỗ mình, xem chừng muốn dùng vũ lực.
“Được ạ!” Cô rất thức thời sửa miệng, trong lòng thầm nhủ: Nữ sinh nào bị Trịnh Minh Hạo yêu phải, ngoài tiếp nhận anh ta ra thì tuyệt đối không có con đường thứ hai để chọn lựa.
******
“Cơm Tây Vườn Trường”, nghĩa cũng như tên: Chất lượng vườn trường, giả cả Tây phương.
Sở dĩ Lăng Lăng chọn một nơi không sinh viên nào muốn đến này để ăn cơm là vì, nếu cùng nam sinh cao giá Trịnh Mịnh Hạo này xuất hiện ở nơi mật độ dân cư đông đúc nhất là căn-tin đại học T thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi!
Có lẽ là ánh đèn mờ tối, màu sắc nhạt nhòa, hotboy ngồi đối diện ánh mắt lấp lánh như sao, đôi môi như rán chiều, cặp lông mày lơ đễnh nhíu lại làm toát ra toàn bộ vẻ tự do tự tại hết sức lông bông trai trẻ của anh ta…
Cô cúi đầu, vô cùng chuyên chú nghiên cứu màu sắc giấy ăn! Ca khúc tiếng Pháp trữ tình, như tiếng ai thán từ trời xanh vọng lại, cô nghe mà có chút thất thần, lâm vào trầm tư…
Đêm qua nói chuyện, các bạn cùng phòng lại nhắc tới Trịnh Minh Hạo, cô hỏi Lâm Lâm đã mê mẩn Trịnh Minh Hạo từ lâu: “Tại sao cậu lại thích anh ta?”
Lâm Lâm đáp: “Bởi vì anh ẩy đủ đẹp trai, đủ lạnh lùng, đủ cá tính!”
“Cậu không biết anh ấy mà.” Cô âm thầm bổ sung một câu: “Trịnh Minh Hạo là một người đàn ông tốt hiếm thấy!”
Liên Liên lập tức ngồi xuống: “Cậu chuyển đối tượng à?”
“Bậy!” Cô tuyên bố với giọng ngay thẳng chính trực: “Tớ yêu là loại đàn ông tốt đang đứng bên bờ tuyệt chủng!”
Lâm Lâm phản bác thẳng thừng: “Đàn ông kiểu như Uông Đào nhà cậu đã sớm tràn ngập nhan nhản từ lâu rồi!”
Nhắc tới Uông Đào, cô chỉ có thể thở dài!
Loại đàn ông như Uông Đào nhìn có vẻ rộng rãi, tiến thủ, nhưng vì gia cảnh không tốt nên anh có lòng tự trọng rất cao, lại rất mẫn cảm. Cô ở bên Uông Đào luôn luôn phải chú ý đến cảm giác của anh, chỗ nào cũng phải thận trọng cẩn thận để tránh làm tổn thương tự ái của anh ấy!
Trịnh Minh Hạo lại hoàn toàn tương phản với Uông Đào, anh ta căn bản không có lòng tự trọng, nói chính xác, lòng tự tin của anh ta đã dâng cao đến một cảnh giới nhất định, nếu không đem bản thân thổi đến “cùng trời cuối đất, không gì không thể” thì anh ta thề sẽ chưa chịu dừng lại!
Ban đầu, Lăng Lăng không thích loại nam sinh cá tính mạnh như Trịnh Minh Hạo cho lắm, cố ý tránh tiếp xúc với anh ta. Không ngờ ở gần nhau lâu ngày, cô dần dần phát hiện anh ta không hề giống như tưởng tượng của mình. Tính cách anh ta tuy rằng yêu ghét rõ ràng quá mức, nhưng bản tính thiện lương, nhìn việc chứ không nhìn người, hành sự mềm rắn có chừng mực. Anh ta cũng thực biết cách ăn ở xử sự, không những nghĩa khí với bạn bè mà với cả bạn gái của bạn cũng quan tâm đầy đủ, vô tư giúp đỡ.
Có đôi khi, anh ta so với Uông Đào còn quan tâm, thông cảm với cô hơn.
Vì thế, quan hệ giữa Lăng Lăng và Trịnh Minh Hạo dần dà được cải thiện, nhất là sau “sự kiện uống rượu” đó, tình cảm của họ ngày càng tốt. Nghiêm túc so sánh mà nói, so với quan hệ bạn trai bạn gái lung tung không rõ giữa cô và Uông Đào, quan hệ củ