Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2942 lượt.

a cô và Trịnh Minh Hạo càng tự nhiên, càng thẳng thắn chân thành hơn.
Có lẽ là do ở bên Uông Đào rất mệt mỏi, cô đặc biệt thích Trịnh Minh Hạo mang đến cho cô cảm giác thoải mái. Cô ở trước mặt Trịnh Minh Hạo, nói năng làm việc không cần lo nghĩ đến cảm nhận của anh ta, có thể thoải mái vô tư cùng anh ta trêu đùa, hạ giá anh ta!
Nhớ có một lần, cô trên đường đi học tình cờ gặp Trịnh Minh Hạo, cô vừa định chào hỏi thì một bạn hotboy mặt mũi không tệ đi ngang qua, thừa dịp không có Uông Đào, cô làm sao có thể bỏ qua cơ hội liền khoái chí đứng nhìn chòng chọc trai đẹp. Trịnh Minh Hạo huơ huơ tay trước mắt cô, che khuất tầm mắt cô: “Trước mặt em có một hotboy đẹp trai dường này cho em tự do thưởng thức, sao em lại không biết quý trọng vậy?”
“Ở đâu đâu?” Cô giả vờ không hiểu, nhìn quanh bốn phía.
Trịnh Minh Hạo thở dài một tiếng, bỏ tay đang che mắt cô xuống: “Em cứ tiếp tục nhìn, nhìn cẩn thận xem, không lẽ nào không phát hiện ra!!!”
Sau đó, cô tiếp tục thưởng thức, thưởng thức đồng thời đúc kết được một kinh nghiệm: Bạn trai đẹp mã cũng có cái tốt, có thể thưởng thức “hoa dại” mà không cần kiêng dè!
Còn có một lần, Trịnh Minh Hạo đùa nói: “Em có em gái không? Nếu có giới thiệu cho anh làm bạn gái đi.”
“Không có! Mà có có em cũng sẽ không đem nó đẩy vào hố lửa!”
Anh ta lắc đầu, dáng vẻ chịu đả kích nặng nề: “Haiz! Một thanh niên đương đại xuất sắc có chí tiến thủ như anh đây, cớ sao lại không có cô nào thưởng thức!”
“Ừ!” Cô rất đồng tình gật đầu nói: “Bạn học Trịnh Minh Hạo có chí tiến thủ, mình nghe nói hôm qua bạn đánh mạt chược tới tận ba giờ sáng, đến giày đá bóng còn thua vô tay Lý Vi.”
Trịnh Minh Hạo nhìn liếc qua Uông Đào một cái, vừa cười vừa nói: “Tại sao không có người nào đem chuyện tớ thức trắng vài đêm liền để lập trình ra thay tớ tuyên truyền hết vậy?”
“Không phải chính cậu yêu cầu đừng tuyên truyền à.” Uông Đào nói.
“…”






Miên man suy nghĩ xong, cô ngước mắt nhìn Trịnh Minh Hạo trước mặt, cô đương nhiên sẽ không nói cho anh ta biết… Cô thực sự không có em gái, nếu có, cô nhất định sẽ giới thiệu với anh, nước phù sa không thể chảy ra ruộng ngoài!

“Anh tìm em có chuyện gì?” Cô phá vỡ yên lặng.
“Kết quả bảo vệ của bọn em đã được báo lên trường…” Giọng nói của Trịnh Minh Hạo trong tiếng nhạc buồn bã nghe càng sầu não hơn. “Thực xin lỗi, anh không giúp gì được em.”
“Không sao! Chậm lấy bằng tốt nghiệp một năm thôi mà, không có gì quan trọng…”
“Em tất nhiên là biết rõ, em chỉ sợ anh không phân biệt rõ ràng lắm!”
“Vậy sao?” Anh ta nghiêng người về trước, hai tay đặt trên bàn, ý cười càng đậm: “Chuyện trọng yếu như vậy, chúng ta cần phải thảo luận lại một chút, đừng nói giữa chúng ta có gì hiểu lầm đấy nhé?”
“Hiểu lầm á?”
“Không phải em thích anh đấy chứ?”
“…”
Lại nữa! Một ngày không xài xể anh ta, trong lòng anh ta liền không chịu nổi.
Vì tránh cho lòng tự tin của anh ta bành trướng quá độ, cô căn cứ theo nguyên tắc “mỗi ngày làm một việc tốt”, vô cùng chân thành khuyên nhủ anh ta: “Phiền anh về soi gương cho kỹ, anh xem xem anh từ đầu tới chân có chỗ nào khiến chị em phụ nữ thích được không?”
Anh ta hít sâu: “Đổi đề tài đi!”
Cô cười nhìn anh ta, vẻ mặt anh ta thật đáng yêu, môi mỏng khẽ mím, âm thầm cắn răng, trên mặt lại biểu hiện một vẻ không đồng tình, “khoan hồng độ lượng” không thèm so đo với cô.
Cô không nói với anh ta: Anh từ đầu đến chân đều đủ sức hấp dẫn chinh phục chị em. Đàn ông như anh ta, có thể làm cho phụ nữ cảm nhận được tình cảm mãnh liệt như lửa… Đáng tiếc là, lửa cháy càng mạnh càng dễ tắt, anh ta làm người yêu được một trăm điểm, nhưng làm chồng được không điểm!
“Nè!” Trịnh Minh Hạo lắc lắc ngón tay trước mặt cô: “Lại thất thần nữa! Kính nhờ em tôn trọng anh một chút có được không?”
“Em cũng hy vọng anh tôn trọng em, em muốn chia tay với Uông Đào, anh đừng khuyên nhủ em nữa.”
Trịnh Minh Hạo nhếch môi một cái, không kinh ngạc, cũng không tỏ vẻ khó hiểu, chỉ thản nhiên hỏi: “Phải quên anh ta thực sự khó đến vậy sao?”
“…”
Cô không nói gì, theo bản năng vươn tay cầm lấy ly nước cam lạnh, tay vừa chạm đến thành ly đọng nước đã bị anh ta đè lại.
“Lạnh lắm, em đổi cái gì nóng đi!” Ngay sau đó, anh ta nói với người phục vụ vừa vặn đang dẫn một vị khách đi tới: “Chị ơi, cho thêm một ly sữa nóng!”
Lăng Lăng cảm động nhìn anh ta, trái tim đau đớn được sự dịu dàng của anh vỗ về, không còn đau nữa, bàn tay lạnh như băng được lòng bàn tay anh ta sưởi ấm cũng không còn rã rời. Bởi vì cô quá cảm động nên không để ý thấy vị khách vừa đến kia kinh ngạc nhìn cô, lại cẩn thận đánh giá Trịnh Minh Hạo một lượt, sau đó, anh ta im lặng ngồi vào một góc chỗ của mình, đôi lông mày thanh tú nhíu lại thật sâu, bàn tay buông dưới bàn hơi nắm chặt lại…
“Anh hiểu tâm trạng của em.” Trịnh Minh Hạo thâm tình nhìn một bên mặt của cô, ngữ điệu trầm như than nhẹ: “Anh cũng muốn quên một người… Anh thường hay đếm số ô vuông trên rèm cửa phòng ngủ,


pacman, rainbows, and roller s