XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2982 lượt.

ở giữa sách, chỉ chỉ công thức: “Chỗ này ạ!”
“Phương trình Praha? Nó quả thực hơi khó hiểu.”
Anh ta cầm giấy bút bắt đầu vừa giảng vừa vẽ, nói cái gì cô hoàn toàn không hiểu. Nửa tiếng sau, đầu óc của cô trôi bồng bềnh, còn nghiêm túc cân nhắc coi hai ông Praha với Bravais có bà con họ hàng gì với nhau không?
“Em hiểu chưa?”
“Hiểu rồi ạ!” Định lý thứ nhất của trò ngoan: Không hiểu không quan trọng, mấu chốt là phải giả vờ hiểu!
“Vậy em tính toán bài tập này một chút đi.”
“Dạ?” Cô nhanh chóng nhìn lướt qua một lượt, chữ nào cũng biết, vấn đề là không hiểu chúng có ý gì. Cô sợ hãi nhìn về phía Dương Lam Hàng, chỉ chỉ lên trang sách, nhỏ giọng hỏi: “Thầy Dương, điều kiện nhiễu xạ là cái gì ạ?”
Dương Lam Hàng hơi nhíu mày, hỏi: “Em có biết phạm vi bề mặt tinh thể là gì không?”
Cô lắc đầu.
Anh ta nhẹ nhàng xoa xoa sống mũi thẳng tắp giữa hai hàng lông mày. “Hằng số mạng tinh thể thì sao?”
Cô lắc đầu.
Anh ta hít vào một hơi, tiện tay vẽ một hình lập phương trên giấy, đường nét rất thẳng, góc cạnh rõ ràng. “Em có biết đâu là mặt phẳng 211 không?”
[111"> cô biết, [211"> thì một hình lập phương là đủ sao? Cô cắn cắn môi, còn vẽ tới vẽ lui trên hình lập phương, đến khi cô ngẩng đầu lên vẻ mặt không chắc chắn thì thấy Dương Lam Hàng vốn có khả năng duy trì phong thái tao nhã trong mọi tình huống nay đang dùng sức day day trán, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.
Cô nhỏ giọng nói: “Thầy Dương, em xin lỗi! Em trở về nhất định sẽ học nghiêm túc.”
Anh ta chỉ vào phía bên kia bàn: “Từ hôm nay trở đi, em ngồi bên đó đọc sách, chỗ nào đọc không hiểu lập tức hỏi tôi.”
Từ hôm nay trở đi là sao?!
Trời ơi! Tại sao Dương Lam Hàng mới có hai mươi chín tuổi mà không phải là chín mươi hai tuổi!?






Trên đời không có môi trường học tập nào gian khổ hơn văn phòng của thầy giáo.
Từ tám giớ sáng đến mười giờ tối, không dám tới muộn, không dám về sớm, mỏi người không thể đứng lên vận động, buồn ngủ không thể gục lên bàn mà ngủ, thậm chí ngay cả khi lơ đãng cũng vẫn phải nhớ lật sách sang trang tiếp theo… Nếu không cô sẽ nhận lấy một ánh mắt “sâu không lường được” của Dương Lam Hàng!
Hai ngày đầu, Lăng Lăng cố nhịn phản ứng sinh lý ngáp mà hăng hái chiến đấu với đống chữ nghĩa khô như ngói, nhịn tới ngày thứ ba, cô không thể nào chịu nổi nữa, quyết định liều chết đấu tranh một chút với phương pháp giáo dục vô nhân đạo của Dương Lam Hàng.
Cho nên cô chọn lúc anh ta đang làm việc hết sức chuyên tâm mà hỏi hết câu này đến câu khác. Đáng tiếc là, được một thời gian cô phát hiện chiêu này không hề hiệu quả, độ kiên nhẫn của Dương Lam Hàng quả thực đã đạt tới cấp thượng thừa. Nhưng cô vẫn chưa chịu đầu hàng, áp dụng đòn mạnh hơn, cứ mỗi mười phút lại quấy rầy anh ta một lần, hễ gặp một từ lạ nào cô đều không hề nể nang bắt Dương Lam Hàng đang bù đầu viết báo cáo phải ngừng lại giải thích cho cô…
Đến ngày thứ mười Lăng Lăng hoàn toàn bị tính tình bao dung của thầy giáo Dương thu phục. Nếu không phải do khoảng cách thầy trò nên không thể mạo phạm, cô nhất định sẽ hỏi anh ta một câu: Cái đầu ngu của ta không làm nhà ngươi tức chết sao?! Oh my God! Nhà ngươi không phải người à?
“Vậy đi thôi. Tôi dẫn em đi xem một số thiết bị.”
“Dạ?” Cô nhất thời nghe không hiểu.
“Chỉ đọc trong sách vở thì rất khó hiểu, tôi dẫn em đi xem một vài loại dụng cụ thí nghiệm phân tích được giới thiệu trong sách.”
Dạy học kết hợp với thực tiễn – đây chẳng lẽ chính là quan niệm giáo dục xuất chúng của MIT ư?! Hay nha!
Đi vào trung tâm thí nghiệm phân tích, Dương Lam Hàng không chỉ giới thiệu cho cô từng giáo viên phụ trách thí nghiệm mà còn tỉ mỉ giải thích cho cô nguyên lý hoạt động cùng chức năng của từng thiết bị: “Đây là kính hiển vi FE-SEM trang bị EDS và WDX, thiết bị phân tích thường dùng nhất hiện nay, đây là thiết bị chân không, đây là…”
“Đây là kính hiển vi TEM, sử dụng các điểm nhiễu xạ để xác định pha phản ứng, cơ sở lý luận chính là phương trình Praha…”
“Đây là EBSD, một loại…”
Thiết bị thật kết hợp với sự giảng giải tường tận của Dương Lam Hàng, những thứ nhìn thâm sâu khó nhằn trong sách lập tức trở nên dễ hiểu. Mất gần hết một buổi chiều, Lăng Lăng đã hoàn toàn quen thuộc với một số loại phương tiện phân tích thường dùng, thuộc nằm lòng ưu khuyết điểm của chúng.
Thăm thú xong, khi Dương Lam Hàng dẫn cô rời khỏi liền nói với cô: “Tôi có một hội nghị, phải đi công tác vài ngày, em nghiên cứu kỹ lưỡng một chút các thiết bị thông dụng này, chỗ nào không hiểu thì đến trung tâm thí nghiệm hỏi các giáo viên ở đó, họ đều rất tốt, em không cần sợ gì cả. Còn nữa, nếu em có thời gian, tốt nhất nên siêng đến xem cách họ phân tích mẫu vật, sau này khi em phân tích sẽ dễ dàng bắt tay vào làm hơn.”
“Vâng, em hiểu.”
Anh ta rút ra một tấm thẻ tín dụng từ trong ví: “Em cầm thẻ này, mật mã là 123456. Có dịp thì mua tặng các giáo viên ở trung tâm thí nghiệm chút quà. Không cần mua đồ đắt tiền, tôi không muốn em tặng quà để lấy l