Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2983 lượt.
òng họ mà xuất phát từ lòng biết ơn, người ta giúp đỡ em thì ít nhất em nên thể hiện một chút tấm lòng với họ…”
“Em biết rồi ạ.”
“Nếu tôi không nhầm, thầy Trương thích Trường Bạch Sơn, thầy Vương thì ghiền Ngọc Khê0… Em mua cho họ hai hộp là được rồi. Còn cô Thu là nữ, em xem cái gì thích hợp thì mua.”
Tất nhiên Lăng Lăng không nhận, từ chối nói: “Thầy không cần chi đâu, em có thể tự mua mà.”
“Em cầm đi.” Dương Lam Hàng kéo tay cô qua, đem thẻ tín dụng đặt vào lòng bàn tay cô: “Ngày mai đi mua một cái máy tính xách tay, kiểu dáng và thương hiệu tùy em chọn, nhưng tính năng nhất định phải mạnh nhất.”
Những cây anh đào ven đường hoa nở rộ đầu cành, hoa nở hoa rơi lặng lẽ, mây hợp mây tan tiêu điều…0
Lăng Lăng đứng dưới tàng cây giương mắt nhìn Dương Lam Hàng, khuôn mặt xinh đẹp hơn cả hoa đào, đôi mắt sáng tràn ngập nghi ngờ.
Suy cho cùng anh ta là loại đàn ông như thế nào? Sở hữu khuôn mặt khiến phụ nữ mê muội, lại có cốt cách khiến phụ nữ yêu đến chết, làm việc thì hoàn hảo không chê vào đâu được… Nếu phải tổng kết một chút về người đàn ông như thế, chỉ có hai chữ: Đáng sợ!
Dương Lam Hàng nhìn ra vẻ khó hiểu của cô, giải thích nói: “Cuối tuần tôi muốn dạy em làm tính toán mô phỏng, mang theo laptop sẽ tiện hơn.”
Hóa ra là thế.
Cô nhìn đồng hồ, cũng đã đến giờ ăn tối, vì muốn thể hiện chút cảm kích đối với Dương Lam Hàng, trong thâm tâm cô cảm thấy mình nên mời anh ta bữa cơm: “Thầy Dương, tối nay thầy có thời gian không ạ? Em có thể mời thầy dùng cơm không?”
Dương Lam Hàng lập tức hiểu ý: “Đối với tôi em không cần dùng cách này để cảm ơn.”
“Thầy đã dành rất nhiều tâm sức cho em, em nên…”
Dương Lam Hàng cười cười, thản nhiên lắc đầu: “Tôi hy vọng cái em báo đáp không phải lễ tiết, mà là tình cảm.”
Tình cảm ư?!
Nếu một người đàn ông nào khác nói ra lời này, Lăng Lăng chắc chắn sẽ giải nghĩa nó thành: Nếu thực lòng muốn báo đáp tôi thì lấy thân mà đáp đi. Nhưng những lời này lại thốt ra từ miệng Dương Lam Hàng, tuyệt đối không thể có hàm ý thấp kém như vậy. Cô thậm chí còn ngẫm nghĩ thật lâu, mới hiểu ra được ý của anh ta. “Thầy yên tâm, một ngày là thầy cả đời là cha. Em trọn đời sẽ không quên công ơn dạy dỗ của thầy, sẽ không làm thầy thất vọng đâu ạ.”
Dương Lam Hàng xoay người, yên lặng đi bên đường, những đóa hoa rơi rụng đầu cành khiến cho bóng dáng anh dường như có chút cô đơn.
Cô chạy vài bước đuổi theo, đi phía sau anh, đương không biết phải mở miệng thế nào thì nghe thấy Dương Lam Hàng nói: “Tôi nghe nói căn-tin đại học T cũng tốt lắm, em mời tôi dùng bữa tối đi.” Lăng Lăng liền gật đầu, mặc dù tư duy nhảy cóc của anh ta thực sự chỉ người phi phàm mới có thể hiểu nổi.
Giờ cơm tối, mật độ dân cư trong căn-tin đại học T rốt cuộc lên đến bao nhiêu, trên diễn đàn BBS có một đoạn di ngôn vớ vẩn có thể miêu tả vô cùng chính xác: “Ta kinh qua bao nhiêu phong ba bão táp, nhưng không thể nào ngờ mình sẽ bị chèn chết trong lúc phi vào căn-tin đại học T…”
Có thể tưởng tượng, một người đàn ông như Dương Lam Hàng xuất hiện giữa đám đông chật chội trong căn-tin đại học T thì hiệu quả chấn động cỡ nào.
Lăng Lăng bất giác thầm tính toán một chút tỉ lệ quay đầu, cho dù có tính chuẩn như thế nào thì sau khi tính xong mới phát hiện Dương Lam Hàng chẳng những có tỉ suất quay đầu cao kinh hồn, mà nhìn xong mọi người còn cúi đầu bổ sung một câu: “Anh ta không phải Dương Lam Hàng đó ư?”
Đôi khi còn có người đáp lời, nói: “Cái gì? Chính là tiến sĩ từ MIT về nước đó á?”
“So với ảnh chụp trên diễn đàn còn phong độ hơn nha!”
Nghe vậy, Lăng Lăng vụng trộm liếc nhìn ai đó đang ngồi cạnh một cái, lại liếc thêm phát nữa… Đừng hiểu lầm, cô chỉ muốn xác định một chút coi gu thưởng thức của mình có phải thực sự kém cỏi hay không mà thôi! Liếc mắt thêm một cái… không nhìn ra có khí chất hay không, nhưng dù sao giữa căn-tin ồn ào náo nhiệt, nổi bật giữa phần đông nam sinh bình thường, vẻ phi phàm của anh ta càng lộ rõ.
“Đó có phải bạn gái anh ta không?”
Cái gì!!! Lăng Lăng lén quệt mồ hôi. Nhỏ giọng thì thầm: Các bạn gái à! Kính nhờ các bạn lý trí chút được không? Bọn tôi nhìn sao cũng không giống một cặp tình nhân nha?!
Ngay lập tức, truyền đến tiếng một nữ sinh phân tích lý trí: “Loại đàn ông như Dương Lam Hàng nhất định sẽ không tùy tiện dẫn phụ nữ tới một nơi hoàn toàn không hữu tình như chỗ này để ăn cơm, trừ phi tình cảm bọn họ vô cùng thắm thiết, đến mức tuy hai mà một!”
Tuy hai mà một?! Lăng Lăng lại lau mồ hôi, cố ý lớn giọng nói: “Thầy Dương, thầy cứ ngồi đây trước đi, em đi lấy cơm giúp thầy.”
Dương Lam Hàng hờ hững gật đầu, trong ánh mắt thấu hiểu mang theo ý cười mờ ám, cười đến mức khiến cô vốn đang bất an càng thêm lúng túng. Cô luống cuống đưa tay mân mân mái tóc dài đến eo, che đi khuôn mặt đỏ ửng…
“Lăng Lăng?!” Giọng nói ngạc nhiên cộng thêm hưng phấn vừa cất lên, Liên Liên đã chạy qua nắm lấy eo cô, ôm một cái thật thắm thiết.
Lăng Lăng được cứu ra từ trong cảnh ngượng ngùng vừa mới ổn định nhịp tim thì chợt nghe thấy lời nói kin