Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3027 lượt.

ủ thì di động reo vang, cô vừa nhìn màn hình điện thoại lập tức ngồi bật dậy, tỉnh cả người.
“Thầy Dương, chào thầy ạ!”
“Em nghiên cứu kết quả thí nghiệm thế nào rồi?”
“Dạ có đôi chỗ không hiểu lắm, dạo này em vẫn đang tra cứu tư liệu.”
“Hiện giờ tôi còn ở văn phòng, em qua đây đi, chúng ta thảo luận một chút.”
Lăng Lăng dụi dụi mắt, nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi. Mười rưỡi tối còn tìm học trò thảo luận, cô nên dùng từ ngữ nào miêu tả Dương Lam Hàng đây?! Hết nói luôn!
Tiểu Úc thấy cô vội vàng thay quần áo, chẳng hiểu gì cả: “Lăng Lăng, khuya vậy rồi cậu còn muốn đi đâu?”
“Sếp bảo tớ đến phòng thí nghiệm thảo luận kết quả thí nghiệm với anh ta.”
“Cái gì! Đã hơn mười giờ rồi nha!”
“Tớ quen rồi!” Cô lơ đễnh thu gom tài liệu trên bàn, bỏ vào trong túi. “Biết đâu hôm nào đó anh ta trở nên bình thường tớ lại không quen!”

******
Hành lang lầu ba không một bóng người, hầu hết văn phòng giáo viên đều đã tắt đèn, chỉ có văn phòng Dương Lam Hàng đèn vẫn còn sáng.
Lăng Lăng đến trước cửa, khẽ gõ, nghe thấy bên trong nói: “Mời vào!”
Cô thận trọng đẩy cửa đi vào. “Chào thầy Dương.”
“Em ngồi đi.”
Trong văn phòng nồng nặc mùi rượu, Dương Lam Hàng đang ngồi sau bàn, không ngừng day day trán, vẻ mặt vô cùng khổ sở. Uống rượu mà cũng không quên thảo luận kết quả thí nghiệm, Lăng Lăng cực kỳ kính phục “tinh thần nghiên cứu khoa học” của anh ta!
“Thầy Dương, đây là ảnh chụp tổ chức bằng kính hiển vi.” Cô đem hình ảnh đã in rõ đặt trên bàn, ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh nhìn kỹ từng tấm hình. “Với kết quả này, em có ý kiến gì không?”
Lăng Lăng đem mọi khả năng có thể tính đến trình bày một lượt.
Dương Lam Hàng hết sức chăm chú nghe cô nói, mặc dù ánh mắt anh hơi mất tập trung, có phần lơ đãng. Cô thật nghi ngờ không biết với trạng thái tinh thần hiện giờ của Dương Lam Hàng liệu có nghe hiểu cô nói gì không. Không ngờ cô vừa dứt lời, Dương Lam Hàng liền nói: “Đa phần là đúng, ngoại trừ một ít khái niệm bị nhầm lẫn.”
Anh chỉ vào hình ảnh, giải thích nguyên nhân rõ ràng rành mạch cho cô. Lăng Lăng tập trung tinh thần lắng nghe, lĩnh hội sâu sắc thế nào gọi là “nhân tài”. Cô tra tài liệu, thảo luận với các anh chị năm trên mất vài ngày mà chưa đâu vào đâu. Dương Lam Hàng chỉ cần nhìn liếc qua một cái đã biết nguyên nhân.
Trong đầu anh rốt cuộc chứa cái gì vậy? Gia đình sở hữu khu mua sắm xa hoa đến thế, nhưng anh lại vì tiền lương mấy ngàn tệ mỗi tháng mà một nắng hai sương, rõ ràng có Mercedes Benz sang trọng, nhưng mỗi ngày vẫn lái chiếc xe second-hand còn mới tám phần đi làm. Được người đẹp gợi cảm yêu thương nhung nhớ, nhưng trái tim anh lại bị một tình yêu vô vọng chiếm cứ. Kỳ diệu! Quả là kỳ diệu!
“Em hiểu chưa?” Dương Lam Hàng ho khan một tiếng, ngón tay day day trán.
“Dạ rồi ạ!”
Nhìn dáng vẻ khổ sở của anh, Lăng Lăng cảm thấy không đành lòng, đứng dậy mở cửa sổ, đi đến vòi nước rót một ly nước ấm đặt trước mặt anh.
“Cảm ơn em!” Anh uống một hớp. “Xin lỗi, khuya như vậy còn bảo em đến. Ngày mai tôi phải đi họp ở thành phố B, trước khi đi, tôi nghĩ… nên thảo luận với em một chút.”
Nghe anh giải thích như vậy, Lăng Lăng ngược lại còn cảm thấy áy náy. “Tại em không giỏi, khiến thầy lo lắng.”
Anh lắc đầu, uống ngụm nước, lông mày nhíu càng sâu.
Ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm, vầng trăng non treo lơ lửng nơi chân trời xa.
Cô rốt cuộc đã hiểu người đàn ông trước mắt, anh cũng giống như Lỗ Tấn, giữ riêng cho mình một phần nội tâm thanh cao, kiên trì với sự cố chấp của bản thân, anh muốn làm một tia sáng cô độc trầm lặng giữa bầu trời đêm…
Lăng Lăng nhìn thật sâu vào mắt anh, lần đầu tiên phát hiện, nụ cười của cô hiện lên trong mắt anh rõ ràng đến thế.

Khoảnh khắc yên lặng.
Giọng hát uyển chuyển cất lên: “Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện, người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…”
Đây là nhạc chuông di động của Dương Lam Hàng, dùng hai năm nay, chưa bao giờ thay đổi. Một người cố chấp, cố chấp đến bảo thủ.
Anh do dự chốc lát rồi nhấc điện thoại. Nhờ đêm khuya yên tĩnh nên Lăng Lăng có thể nghe thấy rõ ràng giọng nam trong điện thoại vọng ra: “Đang uống nửa chừng sao anh chạy đâu mất, đừng nói là đi tìm cô gái vô tâm đó chứ?”
Anh nhìn liếc Lăng Lăng một cái, lấy tay che mic điện thoại. “Không phải, ngày mai anh phải đi công tác, thật tình không thể uống… Bọn em không cần chờ anh, khi nào xong ghi sổ cho anh là được.”
“Còn không phải?!” Người đàn ông trong điện thoại cao giọng: “Nếu bây giờ anh không phải ở văn phòng thì em không mang họ Âu Dương…” Anh hắng giọng, không nói gì.
“Em nói anh bao nhiêu lần rồi… Nếu anh đã không từ bỏ được thì cứ trực tiếp ôm lấy cô ấy, trao một nụ hôn nồng cháy, hôn cho cô ấy choáng váng đầu óc, sau đó nói với người ta, anh yêu cô ấy! Anh muốn kết hôn với cô ấy! Đàn ông như anh thì có cô nào mà không xử lý được chứ…”
“Sinh viên của anh đang ở đây, cậu đừng nói linh tinh nữa…” Anh đỏ mặt nhìn Lăng Lăng bên cạnh.
“A…” Giọng trong điện thoại “A!” một tiếng thật dài, sau