Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3034 lượt.
mới nói: “Ngại quá, cô ấy không nghe thấy gì chứ?”
Lăng Lăng xấu hổ nhìn đi nơi khác, không nghe thấy? Lỗ tai sắp bị anh ta làm điếc luôn rồi!
“Được rồi, có thời gian anh gọi lại cho cậu!” Dương Lam Hàng nhanh chóng cúp máy.
“Ngại quá, em họ tôi hay thích nói hươu nói vượn.”
“Dạ…”
“Lăng Lăng…”
Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt anh vì có chút men say nên trông như được phủ một màn sương mỏng… Lăng Lăng mơ hồ dự cảm sắp có điềm xấu xảy ra: “Thầy Dương, thầy có chuyện gì muốn nói với em ạ?”
“Lời em họ tôi vừa nãy em có nghe thấy không?”
“Dạ?” Tư duy của cô tạm ngưng hoạt động đúng ba mươi giây, sau mới thành thật trả lời: “Có nghe thấy một ít ạ.”
“Từ góc độ của em mà nói, đề xuất của cậu ta có hơi quá không?”
Vấn đề này hơi khó trả lời. Theo lẽ thường mà nói, Dương Lam Hàng làm chồng tuyệt đối không có gì phải chê trách. Thường ngày chỉ biết chuyên tâm công tác, không hút thuốc, không say xỉn, không trăng hoa… Tuyệt đối là loại được quốc gia đề cao, là con người “bốn có” của thời đại mới, có tư tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật! Tất nhiên càng là loại được phụ nữ hiện đại coi trọng: có nhà, có xe, có tiền, lại không có vợ… Mức độ được hoan nghênh của anh, chỉ cần nhìn tỉ lệ sinh viên đến lớp đạt 200% là đủ biết.
…
Đã là anh thì có cô gái nào mà không xử lý được chứ! Nhưng đường tình duyên của anh tại sao lại gập nghềnh như vậy? Vì anh không có kinh nghiệm với phụ nữ sao?
“Không phải hơi… mà khá là quá đáng!” Lăng Lăng thành thật trả lời: “Nếu thầy yêu một người thì nên tôn trọng người đó, tình cảm không phải trò chơi, chỉ có “Game Over”, không có “Ready Go!” lần hai. Cho nên thầy nhất định phải thận trọng.”
Ánh mắt anh hơi hấp háy, ẩn chứa tia sáng. “Em có đề nghị gì hay không?”
Thấy Dương Lam Hàng ngập tràn chờ mong, cô liền cố gắng suy nghĩ, ngay cả kính ngữ cũng quên dùng. “Em cũng không rõ lắm… Em nghĩ, trước tiên anh0 nên tìm hiểu suy nghĩ của cô ấy chăng? Có lẽ không phải cô ấy không thích anh, mà vì anh quá xuất sắc nên cô ấy chùn bước.”
“Có thể ư? Em nghĩ cô ấy có khả năng thích tôi sao?”
“Thầy Dương, em nghĩ phụ nữ không thích anh có thể có hai loại, loại thứ nhất, là tiên nữ, loại thứ hai, khuynh hướng giới tính của cô ấy có vấn đề.”
Anh sửng sốt trong giây lát, lập tức cười khoe cả hàm răng đều tăm tắp. “Cảm ơn lời khen của em!”
Câu này tuyệt đối xuất phát từ nội tâm.
“Nếu cô ấy không thích tôi thì sao?”
“Em đề nghị anh…” Cô nghiêm túc nói với anh: “Em đề nghị anh đổi người khác!”
Ý cười trên mặt Dương Lam Hàng càng sâu: “Tôi sẽ không đổi, mặc kệ cô ấy có thích tôi hay không, tôi cũng chỉ thích một mình cô ấy.”
Lăng Lăng mở to mắt nhìn anh. Tôi chỉ thích mình cô ấy – những lời này nếu thốt ra từ miệng đàn ông khác thì cô đã cười nhạt, ngoại trừ Dương Lam Hàng, cô hoàn toàn bị sự si tình của anh chinh phục!
“Muộn rồi, để tôi đưa em về.”
Trên đường về, Lăng Lăng mới sực nhớ tới một chuyện quan trọng, cô gái Dương Lam Hàng thích chẳng phải ở Mỹ sao? Không lẽ, cô ấy đã về nước?!
******
Hôm sau Lăng Lăng thức giấc đã là hơn chín giờ sáng.
Mở mắt ra, điều đầu tiên cô nghĩ đến là Dương Lam Hàng đã đi công tác ở thành phố B, bỗng nhiên cảm thấy trống trải. Cô miễn cưỡng nhích xuống đuôi giường, mở máy tính. Một phút sau, có âm báo của QQ, cô ngước mắt nhìn, là ava đầu hói nhỏ đang sáng. Cô vừa cười vừa mở ra. Vài dòng tin nhắn khiến nước mắt cô tuôn trào, lã chã rơi không ngớt.
Vĩnh viễn có xa không: “Cho dù em có lại lựa chọn cho anh vào blacklist, anh vẫn muốn nói với em: Anh yêu em! Cuộc đời anh vốn một đường thắng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang.”
Vĩnh viễn có xa không: “Anh từng thử quên em, anh tưởng thời gian có thể xóa nhòa tất cả. Ba trăm ngày giày vò đã khiến anh hiểu ra rằng: Điều gì anh cũng đều làm được, ngoại trừ… quên em!!!”
Vĩnh viễn có xa không: “Em có yêu anh không? Dù chỉ một phút, một giây…”
Vĩnh viễn có xa không: “Em không yêu anh cũng không sao, đừng cho anh vào blacklist, thế giới đó thực sự rất cô đơn…”
Cô khóc không thành tiếng ôm lấy máy tính, nhanh chóng gõ bàn phím.
“Anh còn đó không?”
“Còn đó không?”
“Còn không?”
Anh không trả lời. Cô ôm máy tính òa khóc thất thanh.
“Em nên làm sao đây? Anh nói em biết đi, em rốt cuộc phải làm sao?”
Cô chờ một câu nói đã lâu lắm, lâu đến mức cô đã thuyết phục bản thân từ bỏ, lâu đến nỗi cô đã đem quan hệ mập mờ biến thành hạnh phúc… Tại sao anh lại nói với cô, tại sao muốn cho cô biết? Cách nhau xa xôi đến thế, họ có thể vì tình cảm này mà hứa hẹn thế nào đây?!
“Em cũng yêu anh! Năm năm, vô số phút, vô số giây… Nhưng chúng ta cách nhau cả Thái Bình Dương, liệu có thể làm được gì?!”
…
Cả ngày, Lăng Lăng không làm gì, cũng không hề xuống giường. Cô ôm máy tính ngồi ngơ ngác. Quá trưa, ngoài trời bắt đầu mưa, cô nhìn từng giọt nước rơi ngoài cửa sổ, nhớ lại lời anh nói: “Chỗ anh trời mưa, anh dường như thấy em đang khóc! Anh không nhớ em một chút nào hết, ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh không hề nhớ đến em…”
Lăn