Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3049 lượt.

không?”
Lăng Lăng hơi khó hiểu. Cô gái mình thương bất chấp vạn dặm xa xôi tìm đến Trung Quốc, anh lại bận, ngay cả thời gian dẫn cô ấy đi tham quan Trường Thành cũng không có. Cô thử nhẹ nhàng từ chối: “Dẫn cô ấy đi thì không thành vấn đề, nhưng tiếng Anh của em không tốt, em sợ mình và cô ấy không thể giao tiếp với nhau, chi bằng…”
“Không sao, em cứ mang theo từ điển, không diễn đạt được thì cứ tra từ đưa cho cô ấy xem. Nếu thật sự giao tiếp không được nữa thì gọi điện thoại cho tôi.”
“Vâng.” Thấy ý anh đã quyết, Lăng Lăng đành phải đáp ứng.
“Còn nữa, nếu cô ấy hỏi em tôi có bạn gái hay chưa, em giúp tôi nói với cô ấy, tình cảm của tôi và bạn gái vô cùng tốt, đang chuẩn bị kết hôn.”
Lúc này cô hoàn toàn choáng váng, cố lắm mới đem được mấy chữ “Tại sao?” suýt vọt ra khỏi miệng nuốt trở về. Anh chắc là muốn lạt mềm buộc chặt, dùng cách lấy lui làm tiến để thăm dò tâm ý đối phương. Như vậy ngày mai dù muốn hay không cô cũng phải nhìn rõ phản ứng của Angela rồi trở về báo cáo tường tận.
Lấy lại tinh thần, Lăng Lăng phát hiện Dương Lam Hàng đang nhìn mình chăm chú, dường như đang đợi cô nói chuyện.
Cô chớp chớp mắt, ngây ngốc nhìn lại.
“Em không có vấn đề gì cần hỏi tôi sao?” Anh hỏi.
“Không ạ!” Nhìn vẻ mặt anh có chút hoài nghi, cô nói: “Thầy yên tâm, em biết phải làm thế nào.”
“Ừ!” Anh cúi đầu uống ngụm trà, trầm ngâm một hồi, mới lại cất lời.
“Quan hệ giữa em và con trai của hiệu trưởng Trịnh có vẻ rất tốt.”
Vấn đề này, có thể tính là chuyện cá nhân riêng tư không? Căn cứ theo luật pháp về quyền riêng tư, cô có quyền từ chối trả lời. Tuy nhiên, cô không muốn anh hiểu lầm, bèn trả lời thành thật: “Chúng em là bạn tốt thôi ạ.”
“Cậu ta theo đuổi em, chắc là em có nhận ra chứ?”
Cô gật gật đầu, ngón tay bất an vân vê làn váy.
“Tôi biết, là giáo viên, tôi vốn không nên hỏi đến chuyện riêng của em. Tuy vậy, tôi chịu sự nhờ vả của người khác nên không thể không hỏi.”
Lăng Lăng hơi hiểu ra. Nhất định là hiệu trưởng Trịnh nhìn ra cô và Trịnh Minh Hạo có quan hệ ái muội, muốn biết rõ sự tình. Cho nên Dương Lam Hàng mới có thể phá lệ mà nói lung tung một lần, hỏi cô chuyện riêng tư như vậy.
“Anh ấy đúng là đối với em rất tốt, em cũng rất coi trọng anh ấy.” Cô len lén nhìn lướt qua Dương Lam Hàng lông mày nhíu chặt, bắt đầu chuyển giọng: “Nhưng mà, anh ấy không phải kiểu người em thích.”
Dương Lam Hàng thổi thổi hơi nóng trên tách trà, “Vậy em thích kiểu người nào?”
Vừa nhìn thấy dáng vẻ hơi kém bình tĩnh tự nhiên của anh, Lăng Lăng không hiểu sao tim đập nhanh một chút, tế bào toàn thân đều trong trạng thái hưng phấn.
Suy nghĩ cô nóng lên, vừa cười vừa nói: “Là kiểu giống như thầy ạ!”

Thẳng thắn mà nói, mục đích của Lăng Lăng chẳng tốt lành gì, đầu tiên là vì thỏa mãn thú vui thích đánh choáng anh của mình, tiếp theo, là vì muốn thử một chút xem anh sẽ phản ứng như thế nào. Lăng Lăng hồi hộp muốn ngừng thở, ánh mắt nhìn chằm chặp vào Dương Lam Hàng, sợ bỏ qua bất kỳ biến hóa cảm xúc nhỏ xíu nào trên mặt anh.
Tuy vậy, định lực của Dương Lam Hàng không được tốt như cô dự đoán. Lời cô vừa thốt ra khỏi miệng, tay Dương Lam Hàng bất chợt run lên. Nước trà nóng còn bốc khói dưới tác dụng của lực hấp dẫn rơi xuống, nhỏ trên đùi anh.
Trầm tĩnh không có nghĩa là phản ứng chậm chạp, ngược lại, dưới tác dụng của phản ứng đối phó kích động, anh lại hành động vô cùng nhanh nhẹn. Không may là, vì tốc độ đứng dậy quá nhanh nên nước trà bắn ra càng nhiều trên tay anh. Do bị bỏng, tay anh buông lỏng, tách nước rơi tự do, đập vào bàn chân đang mang dép lê của anh… Lăng Lăng cứng lưỡi nhìn trân trối mất ba giây, lại nhìn đối phương mặt đỏ hồng… Cô ráng vận sức mới miễn cưỡng nhịn được cười.
“Thầy Dương, thầy đừng hiểu lầm, em không có ý kia đâu ạ.” Cô che khóe miệng đang phải kiềm chế muốn rút gân, giải thích nói: “Ý em nói… thầy chín chắn, trầm ổn, nhân phẩm tốt, tính cách tốt, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, lại có chí tiến thủ…”
Không khen thì không biết, Dương Lam Hàng ngoài dung mạo anh tuấn, giàu có ra, ưu điểm còn rất nhiều. Tuy thế, nếu cứ tiếp tục khen sẽ khó tránh khỏi bị nghi ngờ thành nịnh hót, cho nên Lăng Lăng quyết định đem cất lại n ưu điểm tốt đẹp kia để tự mình trân trọng.
Động tác anh dừng lại, ánh mắt cũng ngưng đọng trên khuôn mặt cô. Lăng Lăng gắng sức thăm dò ra một chút dao động cảm xúc từ trong mắt anh, nhưng lại phát giác ánh mắt anh cũng có sức xuyên thấu, khiến cho tình cảm của cô không còn chỗ ẩn nấp. Vì thế, cô cũng hoảng hốt.
“Em… Đã khuya rồi, em về phòng trước ạ.” Cô chạy trối chết ra khỏi phòng, cứ như thể chậm một bước sẽ bị người ta ăn thịt.
Cảm giác yêu một người thật kỳ diệu, ví dụ như: Sẽ kiềm lòng không đặng muốn gặp anh, quan sát nhất cử nhất động của anh, nhưng khi anh quay đầu thì lại sợ hãi tránh né, sợ bị người ta nhìn thấy thế giới nội tâm của mình.
Giờ phút này cảm giác của Lăng Lăng cũng y hệt như vậy, cô thích anh, muốn thăm dò, muốn biết tâm sự của anh, nhưng lại lo lắng tình cảm của mình bị phát hiện khiế