Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3045 lượt.
t cần người. Em ASP, JSP đều biết, đến đây giúp anh đi.”
“Em hả?” Cô lắc đầu: “Em ngay cả dùng ASP để thuyên chuyển Oracle cũng không biết.”
“Ai mua nổi Oracle chứ? Hậu trường dùng SQL Server tạo thành thôi.”
“Tính an toàn rất kém nha!”
“Bọn anh không làm phần mềm thương mại quy mô lớn, cần an toàn đến vậy để làm gì?”
Lăng Lăng mở to mắt, phát hiện anh đang lái lên cầu vượt, cô quay cửa kính xe xuống, để cho gió mạnh ùa vào.
“Anh thật sự thiếu người giúp sao?”
“Đúng vậy! Công ty của anh mới thành lập, vốn khởi động không đủ, không chiêu mộ được nhiều cao thủ mã hóa cho lắm.”
“Được rồi, chờ em thi xong, em sẽ lại đây giúp anh một tháng.”
“Em nói thật hả?” Trịnh Minh Hạo kinh ngạc nhìn cô.
“Ừ. Anh không cần trả lương, bao ăn bao ở cho em là được rồi.” Lăng Lăng nói: “Nhưng mà trước hết phải nói rõ, anh tuyệt đối không được có ý nghĩ lộn xộn với em, em giúp anh chỉ đơn thuần xuất phát từ đạo nghĩa giang hồ mà thôi.”
“Anh đây là người rất có nguyên tắc, dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ không từ bỏ quyền lợi “suy nghĩ lộn xộn”!”
Cô rống to: “Trịnh Minh Hạo, trên thế giới nhiều phụ nữ như vậy, tại sao anh cứ phải đem em quăng vào hố lửa?”
Giọng anh còn to hơn cô: “Bạch Lăng Lăng, trên thế giới nhiều đàn ông như vậy, tại sao em cứ phải yêu đương với cái máy tính?”
“Anh ấy là người, bằng xương bằng thịt, là người có tình cảm, có tri giác!”
“Em đã gặp rồi sao? Hay là đã chạm vào?” Trịnh Mịnh Hạo kéo tay cô, đặt trước ngực mình, nhịp tim mạnh mẽ của anh va chạm vào lòng bàn tay cô. “Thế này mới gọi là bằng xương bằng thịt, có tình cảm, có tri giác.”
Lăng Lăng rụt tay về, nắm chặt lòng bàn tay còn lưu lại hơi ấm. Cô không biết phản bác ra sao, bởi vì quả thực cô chưa bao giờ cảm nhận được nhịp tim của anh, da thịt của anh. Đối với cô mà nói, đó chỉ là một dãy số liên tiếp mà thôi!
Trịnh Minh Hạo thấy cô không nói tiếng nào, lại bắt đầu mặt dày khoác lác: “Anh rốt cuộc không hiểu nổi, phụ nữ thích anh có thể xếp thành ba vòng từ trong ra ngoài, tại sao em không chịu nhìn nhận đúng về anh chứ?”
“Bởi vì em tuệ nhãn cao siêu, không chạy theo mắt thẩm mỹ của người phàm.”
Trịnh Minh Hạo phì cười: “Mong em vui lòng chỉ giáo!”
Lăng Lăng hắng giọng nói: “Đàn ông, quan trọng nhất là cảm giác an toàn. Anh nói xem, giống Tạ Đình Phong có nhiều cơ hội thay lòng đổi dạ hơn, hay là giống Albert Einstein thì xác suất thay lòng đổi dạ cao?”
“Việc này cũng không nhất thiết, có rất nhiều ông chủ vừa già vừa xấu vẫn bao các ngôi sao điện ảnh đó thôi.”
“Vậy anh nói đàn ông mỗi ngày lái Audi TT phóng trên đường có cảm giác an toàn, hay là đàn ông toàn tâm toàn ý ở trong phòng thí nghiệm tập trung nghiên cứu có cảm giác an toàn?”
“Em cảm thấy Dương Lam Hàng có cảm giác an toàn sao?”
Anh ấy là người không an toàn nhất trong số đàn ông không an toàn.
“Anh ta là thầy giáo của em, anh đừng nói bậy!”
“Anh chỉ hỏi em anh ta có cảm giác an toàn hay không thôi mà. Em chột dạ cái gì vậy?”
Lăng Lăng quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Trịnh Minh Hạo, sợ ánh mắt của mình sẽ tiết lộ bí mật tận đáy lòng.
Cô nói: “Nếu trên thế giới chỉ còn lại hai người đàn ông là anh và Dương Lam Hàng, em tình nguyện treo cổ tự vẫn.”
“Bạch Lăng Lăng, đến bao giờ em mới có mắt thẩm mỹ chính xác hả?”
Mắt thẩm mỹ? Cô cười, nụ cười giống như gió cát xoay vần trên bầu trời thành phố, phiêu bạt vô chừng…
Thành phố B thay đổi rất nhiều, từ lâu đã không còn tìm thấy nét đẹp đầy ngạc nhiên như thuở ban đầu gặp gỡ – loại tầng sâu văn hóa mang tính lịch sử như thế này. Rất nhiều ký ức của con người bị năm tháng làm phai màu, vì thế sẽ đặc biệt nổi bật lên vài nét tươi sáng sống động trong bức tranh ấy.
Thành phố B trong trí nhớ của Lăng Lăng, là một thành phố ảo mộng.
Cô từng ngồi trên bậc cầu thang của Cố Cung, chống cằm nghe ba kể chuyện lịch sử văn hóa ngàn năm của Trung Hoa. Cô từng đứng trước di tích Viên Minh Viên, nắm tay ba khóc sướt mướt. Bởi vì ba nói với cô: Là người Trung Quốc, không được quên đi quá khứ!
Trong trí nhớ của cô, thuyền hoa trong Di Hòa Viên, Tiêu Tương Quán trong Đại Quan Viên, rồi cả gấu trúc trong vườn bách thú vẫn còn mang màu sắc sống động, thế nhưng ba của cô mãi mãi là sắc màu lấp lánh nhất trong mọi màu sắc…
Mười năm trôi qua, ánh hào quang của ông chưa bao giờ phai nhạt…
Thế nhưng, tiếng khóc kiệt quệ cùng những lời trách cứ đau xé ruột gan của mẹ cũng chưa bao giờ nhạt phai…
“Mười năm trước, anh đạp xe tới đón tôi, mồ hôi ướt đẫm, thề non hẹn biển… Mười năm sau, anh đánh xe Audi đi đón cô ta, điều hòa mát mẻ, tình yêu nồng cháy… Đàn ông! Đây chính là đàn ông!”
“Tại sao, tại sao anh không thể cả đời làm một anh giáo nông thôn không có tương lai…”
…
Trong những năm tháng lên núi xuống quê đó.
Rất nhiều học sinh ưu tú thành thích nổi bật bị phân công đến những vùng thôn quê xa xôi trên núi. Ba của Lăng Lăng được phân làm giáo viên tại một trường trung học thôn quê, ở nơi đó ông cùng cô gái xinh đẹp n