Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

gì. Cô ngả người ữên giường rồi chìm vào giấc ngủ.
Thứ hai tuần sau sẽ là ngày khởi công, thực ra một khi đề án đã được phê duyệt thì công cuộc tiến hành sau đó cũng không quá rắc rối. Nhưng nghĩ đến việc đây là công trình đầu tiên mà Lý Tử Duệ nắm toàn quyền sau khi được nhận chức phó tổng giám đốc, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên công trình Thừa Trạch được công bố trước quần chúng, thế nên Lý Tử Duệ và các thành viên trong đội thiết kế bận rộn suốt ngày đêm chuẩn bị.
Nhìn thấy Lý Tử Duệ gầy rộc đi, bận tối mắt tối mũi suốt ngày, không hiểu sao Hi Hiểu lại cảm thấy hối hận.
Cô biết nghĩ như vậy là không tốt, thế nhưng cô thực sự không thể kiểm soát được tâm trạng của mình. Giành được dự án Thừa Trạch dĩ nhiên là đã giúp cho Lý Tử Duệ được thăng chức, càng trở nên có tiếng tăm hơn trong giới làm ăn, nhưng mối quan hệ lằng nhằng không thể cắt đứt giữa cô và Lục Kỳ Thần dường như đang phát triển theo hướng mà cô không mong muốn.
Cô vốn không muốn có bất kì mối quan hệ gì với anh ta nữa, thế nhưng ông trời cứ phải dùng những phương pháp như thế này để buộc chặt hai người lại với nhau.
Mặc dù Lục Kỳ Thần luôn nói rằng bản thân anh làm vậy là vì công trình, mặc dù ánh mắt sâu thẳm ấy như nói rằng tất cả những gì anh làm chẳng có liên quan gì đến chuyện tình cảm của hai người, thế nhưng Hi Hiểu vẫn thấp thỏm không yên, trong lòng phập phồng một nỗi bất an đang cận kề, nhưng không biết nỗi bất an ấy đến từ đâu?
Cái cảm giác này... cứ kéo dài mãi cho đến ngày xảy ra chuyện.
Cô vốn tưởng rằng một khi cấu từ đề án tổng thể được thông qua thì chỉ cần bình thản ngồi chờ tin chiến thắng là được, nào ngờ bão tố lại ập đến giữa chừng. Đúng vào ngày khởi công thứ hai, Lý Tử Duệ trở về nhà và ném cho cô một đống báo chí.
- Sao thế? - Nhìn tờ báo "Cuộc sống thành phố J", Hi Hiểu ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn vẻ mặt sầm sì của chồng.
- Em xem đi!
Hi Hiểu lật xem qua một lượt, chưa kịp đọc kĩ đã thấy giật thót cả người. Tờ báo này có viết về những vấn đề có liên quan trong việc đẩy mạnh tuyên truyền phiên giao dịch lần thứ hai cho hạng mục Ngự Uyển của Thiên Thần. Xem ra họ đã đầu tư một số tiền không nhỏ vào hạng mục này, toàn bộ trang báo về ngành bất động sản đều bị Ngự Uyển độc chiếm. Nhưng những thứ này đâu đáng để phải lo lắng, chỉ có điều, tất cả các góc độ tuyên truyền, từ việc quy hoạch các căn hộ cho đến đặc điểm của khu nhà... tất cả đều giống hệt như những phân tích của Hi Hiểu trong hạng mục Thừa Trạch.
Đến ngay cả phong cách câu slogan cũng giống hệt.
Hi Hiểu không dám đọc đến trang cuối nữa. Cái suy nghĩ đáng sợ ấy cứ nhảy nhót trong đầu Hi Hiểu: Cơ mật của công ty đã bị lộ ra ngoài rồi! Hơn nữa lại lọt vào tay của đối thủ cạnh tranh.
Cô cố ép bản thân phải bình tĩnh lại:
- Cái này phát hiện ra từ bao giờ? Đã đăng mấy kì rồi?
Cô nghĩ, nếu như vừa mới công bố thì cô có thể thay đổi một chút trọng điểm của Thừa Trạch, hoặc chí ít cũng còn cơ hội để xoay chuyển tình thế. Phần lớn các công trình bất động sản đều chỉ có mấy cách tuyên truyền chủ yếu, nếu bắt buộc phải đổi đề án, ngoài một số phiền phức ra thì cũng không đến nỗi quá mạo hiểm.
Đây có lẽ chính là cách đối phó duy nhất khi cơ mật bị lộ ra ngoài.
Thế nhưng Lý Tử Duệ lắc đầu, vẻ mặt hào hứng mọi khi giờ đã thay thế bằng vẻ ủ rũ:
- Chẳng có cách nào khác cả, bọn họ đã tiến hành đến giai đoạn hai rồi.
- Sao anh không nói sớm?
- Người của bộ phận thị trường đã quá sơ ý! - Lý Tử Duệ nghiến răng. - Bọn anh đưa lên tờ báo có lượng phát hành lớn hơn là báo "Chiều của thành phố J", do vậy những người đó chỉ mải mê theo dõi tờ báo này mà quên mất rằng còn có báo "Cuộc sống". Hơn nữa hai kì quảng cáo trước lại không nổi bật như lần này, ngoài việc thông báo thời gian mở phiên giao dịch ra thì cũng chỉ nói qua qua vài thông tin mang tính tuyên truyền... Thế nên bọn họ không để ý tới, thật không ngờ hôm nay nhìn đến thì...
- Thôi đừng nói nữa! Nhìn là biết bọn họ đã có âm mưu từ lâu rồi. - Hi Hiểu mệt mỏi khép đôi mắt lại. Đột nhiên cô mở to mắt hỏi: - Quyền đại diện cho Ngự Uyển của Thiên Thần chẳng phải cũng là do Trụ Dương ta đảm nhiệm sao? Là ai?
- Kể từ ngày Nhạc Đồng bị điều đi, Trụ Dương lại có một giám đốc Viên. Cái người đó chẳng có tài cán gì, nghe nói thời gian tới sẽ bị điều đi nơi khác. - Tử Duệ cau mày. - Chắc không phải là do anh ta làm đâu, anh với anh ta ngoài công việc ra cũng chẳng có thù oán gì, hơn nữa đội thiết kế của anh với đội của anh ta làm việc hoàn toàn độc lập mà, giờ anh ta cũng đã chuyển đến văn phòng ở bên Ngự Uyển rồi, bình thường cũng rất ít về Trụ Dương.
- Vậy anh nghĩ là ai làm? - Hi Hiểu cười nhạt. - Anh thường trách em ngây thơ. Những kẻ tẩm ngẩm tầm ngầm, cậy răng chẳng nói nửa lời nhưng trong lòng chẳng biết đang âm mưu cái gì.
- Giờ anh nghĩ không phải lúc truy cứu chuyện ai đối đầu với ai. - Tử Duệ nhíu mày nhìn cô. - Chuyện đã đến nước này, cho dù có là Sherlock Holmes tái thế cũng khó mà tránh khỏi cái kết cục này. Hi Hiểu, giờ anh đang nghĩ làm thế nào để