Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.
rên pháp luật nó vẫn là con gái của chúng tôi! Tử Duệ lúc nào cũng đối xử với con rất tốt. Còn về chuyện bố dượng hay không bố dượng, không cần một người ngoài như anh phải quan tâm!
- Nhan Hi Hiểu...
- Lục Kỳ Thần, anh mà còn nói tiếp mấy lời khốn kiếp đó, tôi và anh coi như chấm hết tất cả, anh có tin không hả? - Hi Hiểu lạnh lùng gắt: - Đến lúc đó đừng nói là đòi quyền nuôi dưỡng Đồng Đồng, tôi sẽ giấu nó thật kĩ, để cho anh không bao giờ gặp được con bé nữa!
- Nhan Hi Hiểu... - Đối mặt với sự uy hiếp của cô, người đàn ông đó đột ngột hạ giọng. - Hai người đã có với nhau một đứa con, tại sao còn phải độc chiếm Đồng Đồng cho riêng mình? Em tưởng rằng đàn ông đều vô tư như vậy sao? Có con đẻ của mình rồi còn đối xử tốt được với con của người khác sao?
- Lục Kỳ Thần, tôi nói cho anh biết, không phải gia đình nào cũng giống như gia đình anh đâu! - Hi Hiểu cố ép mình phải bình tĩnh lại. - Lý Tử Duệ là người như thế nào tôi hiểu rõ hơn ai hết. Còn về thái độ của mẹ kế đối xử với anh, Lý Tử Duệ tuyệt đối không bao giờ giống như vậy! Còn nữa, anh muốn đòi lại Đồng Đồng, vậy thì cái đại gia tộc đằng sau lưng anh có chấp nhận không? - Hi Hiểu cười khẩy. - Năm xưa Kiều Việt đã ra giá bao nhiêu để anh về bên cô ta, tôi tin rằng anh vẫn chưa quên đâu. Một thiên kim đại tiểu thư như vậy, chỉ mong nhốt chặt anh trong tay, sao lại có thể chấp nhận một đứa con rơi của anh ở bên ngoài cơ chứ?
Câu nói này rõ ràng đã cứa sâu vào nỗi đau của Lục Kỳ Thần. Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở gấp gáp giống như một con báo đang quằn quại cố gắng đè nén cơn đau của mình xuống. Hi Hiểu cảm thấy trong lòng đau nhói, cảm giác như có ai đó xát muối vào vết thương năm xưa.
Đối mặt với người đàn ông mà cô đã từng yêu thương tha thiết, cô cũng đâu nhẫn tâm dùng những lời nói sắc nhọn ấy để đâm sâu vào vết thương của anh. Thế nhưng chuyện đã đến nước này, mỗi câu nói của cô, là một sự đả kích, cũng là một sự bất lực.
Cô không tin là Lục Kỳ Thần lại không biết tình hình trước mắt. Anh ta có được ngày hôm nay đâu có dễ dàng gì, chỉ cần một chút sơ suất thì kết cục sẽ là thất bại thảm hại.
- Lục Kỳ Thần, tôi sẽ đối xử tốt với Đồng Đồng, Lý Tử Duệ cũng như vậy. Cho dù chúng tôi có một đứa con khác thì tình yêu dành cho nó vẫn còn nguyên vẹn như ban đầu. - Nhớ lại vẻ mặt của Lục Kỳ Thần lúc nhìn thấy Đồng Đồng, Hi Hiểu lại thấy chua xót. - Anh và Kiều Việt rồi cũng sẽ có con, vì vậy... - cô thở dài, - anh sẽ quên dần đứa con gái Đồng Đồng này! Lục Kỳ Thần, hiện giờ tôi đang rất hạnh phúc, anh cũng cần có hạnh phúc. - Hi Hiểu cắn chặt môi. - Lúc đó chúng ta đã nói thế nào anh quên rồi sao? Anh nói anh mãi mãi không bao giờ hối hận... vậy thì, xin hãy đừng để chúng tôi trở thành sợi dây trói buộc anh!
- Vì vậy, hi vọng anh mãi mãi hạnh phúc. - Hi Hiểu mỉm cười. - Tạm biệt!
Nếu như cô nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên cô nói hai từ tạm biệt ở trước mặt anh. Trước đây luôn là Lục Kỳ Thần nói lời tạm biệt với cô trước, sau đó cô cũng chỉ ậm ừ phụ họa theo.
Hai người từng cho rằng đó chính là một hẹn ước ngầm ngọt ngào nhất.
Lần cáo biệt trong điện thoại này không biết tại sao lại khiến cho cô có cảm giác như ân đoạn nghĩa tuyệt vậy. Sự dứt khoát này cũng từng xuất hiện trong cái đêm mà hai người nói lời chia tay. Rõ ràng là không nhìn thấy khuôn mặt của Lục Kỳ Thần nhưng không hiểu sao trước mắt cô cứ hiện ra đôi mắt quen thuộc ấy, tuyệt vọng và thê lương.
- Bà chủ... bà chủ không sao chứ? - Dì Cố ngạc nhiên nhìn Hi Hiểu thất thểu đi vào. Hi Hiểu hơi ngẩn người rồi vội vàng đưa tay lau khóe mắt. Đầu ngón tay còn vương lại dòng nước mắt nóng hổi, lúc này cô mới biết rằng mình đã khóc.
- À, không sao... - Hi Hiểu sụt sịt rồi nhanh chóng lảng sang chuyên khác. - À phải rồi, chuyện này dì đừng nói với Tử Duệ nhé! Có một người bạn học của cháu xảy ra chuyện nên cháu hơi buồn chút thôi mà! Nếu như Tử Duệ biết cháu vô duyên vô cớ khóc lóc, anh ấy lại mắng cháu mất!
Dì Cố gật đầu lia lịa rồi ôm Đồng Đồng đi vào phòng. Một mình Hi Hiểu ở lại phòng khách, cô ngây người trên ghế, nghĩ lại những gì mà Lục Kỳ Thần vừa nói trong điện thoại, trong lòng cô lại có một dự cảm không lành.
Đây là lần đầu tiên Lục Kỳ Thần nói thẳng thắn chuyện của Đồng Đồng như vậy, hơn nữa ngôn từ lại có vẻ khá gay gắt, thái độ rất cứng rắn. Mặc dù Đồng Đồng danh chính ngôn thuận đã là con gái của cô và Tử Duệ nhưng không hiểu sao trong lòng cô vẫn có cảm giác hoang mang lo sợ. Không biết chuyện của Đồng Đồng liệu có thể chấm dứt ở đây không?
Nỗi lo lắng này, dần dần như tảng băng nổi lên mặt nước trong cuộc sống của Hi Hiểu.
Hi Hiểu sửa lại bản đề án thiết kế cho hoạt động khởi công công trình để Lý Tử Duệ sau khi đi Hồng Kông về sẽ giao nộp cho bên đối tác. Trong mắt của Hi Hiểu, cái đề án này vốn dĩ chẳng cần thiết phải sửa chữa nhiều, chỉ có mỗi trọng tâm tuyên truyền qua thông tin đại chúng là chưa phù hợp với tư duy của Lục Kỳ Thần. Theo những hiểu biết của cô về Lục Kỳ Thần, hoạt động lần này phải làm sao cho có văn hóa