Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.

ồi, không thể bỏ nó đi được nữa, chỉ có thể sinh nó ra mà thôi. Còn về Lạc Lâm, ông ta là một kẻ coi trọng thể diện, không thể nào nói sự thực ra ngoài. Mà theo pháp luật của nhà nước chúng ta, nếu li hôn trong thời gian mang thai thì bắt buộc phải là yêu cầu từ bên nữ.
-Lạc Lâm nói nếu như còn chút sĩ diện thì hãy chủ động đưa ra đề nghị li hôn, như vậy tôi sẽ được bồi thường sau li hôn theo luật pháp…- nước mắt Nhược San không ngừng lăn dài trên má: -Cho nên, cuộc hôn nhân này là do tôi đề nghị li hôn. Lí Tử Duệ, tôi đã đạt được cái mà tôi cần, hộ khẩu và tiền, anh nói xem tôi còn cần gì nữa?
Lí Tử Duệ nghẹn họng không nói ra lời.
-Anh còn nhớ lời anh đã từng nói trước khi chúng ta chia tay không?- Nhiễm Nhược San sụt sịt mũi, gắng gượng nở nụ cười: -Lúc đó anh chỉ vào mặt tôi mà nói rằng, tôi không thể nào có được hạnh phúc, sớm muộn gì cũng có ngày tôi phải hối hận. Nhưng mà Lí Tử Duệ này, tôi không hề hối hận!
-Tôi đã dùng một đứa bé để lấy được cái mà tôi cần, hơn nữa lại không phải ở bên cạnh cái lão già ấy cả đời, thế thì có gì mà phải hối hận chứ?- cô ta chớp chớp mắt, khóe môi nhếch lên, cười chua xót: -Nếu như có hối tiếc cũng chỉ là người đàn ông mà tôi yêu đã đem lòng yêu một người phụ nữ khác, hơn nữa lại là do chính tôi chủ động đẩy anh ấy ra xa. Tôi cứ tưởng rằng tình cảm mà anh dành cho tôi có “hạn sử dụng” cũng phải đến ba đến năm năm. Nhưng thật không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà….
Lí Tử Duệ chỉ biết thở dài. Chuyện đã đến nước này, anh chẳng còn gì để nói với người phụ nữ này nữa. Cô ta đã dùng đứa con đổi thấy tiền và hộ khẩu của thành phố này, hơn nữa anh cũng đâu có tư cách gì mà chỉ trích cô ta? Chính bản thân anh chẳng phải cũng dùng hôn nhân để đánh đổi những thứ đó sao? Chỉ có điều, thượng đế đã quá ưu đãi đối với anh, anh đem lòng yêu người phụ nữ ấy, hơn nữa còn định sẽ dắt tay cô đi hết chặng đường đời.
Nghĩ đến đây, anh đột nhiên nhớ đến Nhan Hi Hiểu đang dằn vặt trong nỗi đau khổ ở nhà. Anh vội vàng quay người bỏ đi. Vừa ra đến cửa, đằng sau đã vang lên tiếng của Nhiễm Nhược San: -Lí Tử Duệ, anh không muốn biết cha của đứa bé là ai à?
Bước chân Tử Duệ hơi khựng lại: -Tôi chỉ cần biết không phải là của tôi, những thứ khác chẳng liên quan gì đến tôi hết!- nói rồi liền đi thẳng.
Cả thân hình Nhiễm Nhược San như kiệt sức đổ phịch xuống nền nhà, nước mắt tuôn như mưa.
Người xưa nói không sai, hôn nhân không phải chuyện đùa.
Thế nhưng cô, lại đem tình yêu của chính mình ra làm trò đùa.
Cuộc hôn nhân đầy bế tắc này giống như một bộ phim chán ngắt trên ti vi. Ngồi trên taxi, Lí Tử Duệ tay cầm điện thoại, định gọi điện giải thích cho Hi Hiểu đôi điều. Nhiễm Nhược San nói rằng là bởi vì cô không tin tưởng nên mới đòi li hôn, thế nhưng anh không hề oán trách Hi Hiểu, cả hai người đều có những quá khứ quá phức tạp. Cô đối xử với anh như vậy cũng là điều dễ hiểu thôi.
Nếu như giải thích rõ ràng rồi, hai người tất yếu sẽ làm hòa, chiến tranh sẽ chấm dứt. Hi Hiểu đâu phải là người không biết phải trái? Lí Tử Duệ tự nhủ thầm với bản thân, nhưng trong lòng anh bỗng nhiên dâng lên một cảm giác hoang mang, chẳng nói rõ đó là cảm giác gì, chỉ thấy trong lòng rất bất an.
Đột nhiên điện thoại đổ chuông liên hồi, Lí Tử Duệ cúi đầu nhìn vào màn hình, phát hiện ra chính là số của Hi Hiểu. Anh lập tức nhấn phím nghe: -A lô, Hi Hiểu à?
Đầu dây bên kia là giọng nói xa lạ của một người đàn ông: -Lí Tử Duệ à? Anh về nhà ngay!
-Xin hỏi ai đấy ạ?- Lí Tử Duệ ngạc nhiên hỏi: -Tại sao lại ở trong nhà tôi?
-Tôi là Lục Kỳ Thần- giọng của người đàn ông vừa dứt thì tiếng rên la đau đớn của Hi Hiểu đập vào tai anh. Hình như cô đang đau đớn lắm, tiếng kêu cũng rất yếu ớt. Tim Tử Duệ như thắt lại, anh cuống quýt dặn lái xe: -Bác tài, phiền bác lái xe nhanh lên! Nhanh nữa lên, vợ tôi có chuyện rồi!
Không biết anh đã về nhà như thế nào nữa. Chỉ biết vừa vào đến nhà Tử Duệ đã nhìn thấy Hi Hiểu đang nửa nằm nửa ngồi trong vòng tay của người đàn ông tên là Lục Kỳ Thần kia, dưới chân còn vương lại vết máu đỏ tươi. Lí Tử Duệ lao đến nhanh như một cơn lốc, một tay đỡ lấy Hi Hiểu, một tay đẩy Lục Kỳ Thần ra xa, miệng không ngừng gọi tên Hi Hiểu: -Hi Hiểu ơi, Hi Hiểu ….
Nghe thấy giọng nói của anh, Hi Hiểu cố nén cơn đau, he hé đôi mắt nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch lên, khó nhọc nặn ra một nụ cười: -Tử Duệ…- hơi thở của cô trở nên nặng nề: -Anh đưa em đi bệnh viện, bụng em đau!
Lí Tử Duệ vội vàng lấy điện thoại gọi cấp cứu, miệng không ngừng dặn dò Hi Hiểu: -Hi Hiểu, em phải cố gắng gượng, xe sẽ đến ngay đấy!- anh siết chặt Hi Hiểu trong vòng tay, đôi bờ môi anh miết chặt lên má cô, cứ như thể đó là cách duy nhất để cho cô biết rằng anh đang ở bên cô: Hi Hiểu ơi…. Hi Hiểu …..
-Hi Hiểu, em đừng ngủ…đừng có nhắm mắt lại!
-Hi Hiểu à, sẽ khỏe lại ngay thôi mà!- anh cứ lẩm bẩm như một bà già lắm điều ở bên tai cô: -Hi Hiểu, em phải tiếp tục gắng gượng!
Cô khó nhọc ậm ừ đáp lời anh, hơi thở càng ngày càng khó nhọc. Cứ mỗi nhịp thở khó nhọc của Hi Hiểu lại


Old school Swatch Watches