XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.

có rất nhiều điểm giống em, nhìn đôi mắt hai mí này này, chẳng phải mí mắt rất sâu hay sao? Nhìn cái sống mũi của nó đi, cũng cao phết đấy! Còn cả cái miệng này nữa, cũng hơi cong cong đây này….
-Hi Hiểu à…- Tử Duệ cắt ngang lời cô: -Lục Kỳ Thần cũng có mắt hai mí, cũng có sống mũi cao, cũng có khóe môi hơi cong…
Nhan Hi Hiểu lúc đó đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, cô biết rằng mình đang tự lừa gạt bản thân.
Ngoài đôi mắt có đôi chút giống cô ra thì tất cả các bộ phận khác đều giống Lục Kỳ Thần như khuôn đúc.
-Chuyện hôm đó với Lục Kỳ Thần thần là sao?- nhìn thấy sắc mặt khác thường của Hi Hiểu, Tử Duệ liền bế đứa bé đặt sang một bên: -Tại sao anh ta đến nhà chúng ta? Tại sao em đang yên đang lành lại bị sinh non?
-Em đoán là anh ta đã đứng chờ sẵn ở dưới khu nhà của mình từ lâu rồi, tối đó nhìn thấy anh ra khỏi nhà liền lên lầu tìm em…- Hi Hiểu mím chặt môi, bất lực nói: -Bởi vì cải tạo tốt nên anh ta được ra tù sớm. Nhưng anh ta không nói gì với gia đình về chuyện này mà đi thẳng đến nhà chúng ta!
Lí Tử Duệ khẽ hừ giọng: -Hắn ta cũng thật là một kẻ si tình!
-Chỉ e là chẳng phải si tình gì đâu, em và anh ta đã chẳng còn đường lui từ lâu rồi…- Hi Hiểu lắc đầu: -Anh ta nói, chỉ muốn đếm thăm em thôi, thấy em sống rất tốt, thấy em có thể trở nên như thế này anh ta chẳng còn hối hận gì nữa. Về sau, em đuổi anh ta đi, người lôi người kéo nên mới thành ra như thế này.
Hi Hiểu cố ý nói giảm nói tránh sự việc nhưng lại bị Tử Duệ nghi ngờ: -Chỉ thế thôi sao?
Cứ như thể bị người khác nhìn thấu tim đen, Hi Hiểu bất giác cao giọng: -Thế anh hi vọng như thế nào nữa?
-Anh chỉ thắc mắc, anh ta mò đến đây như vậy chẳng nhẽ không bị nhà họ Kiều phát hiện ra hay sao?- Lí Tử Duệ nhíu mày: -Chúng ta luôn nói rõ ràng rằng đứa bé chẳng có liên quan gì đến hắn ta cả, nhưng mà hắn ta vẫn đi thẳng đến nhà mình, em không cảm thấy hoang đường sao? Hay là anh ta cũng nghi ngờ đứa bé này là con anh ta?
-Không thể nào!- đầu óc Hi Hiểu rối bời: -Anh ta không nghĩ nhiều như vậy đâu!
Lí Tử Duệ khẽ liếc Hi Hiểu rồi đột nhiên thở dài: -Hôm đó em còn chưa ra khỏi phòng mổ thì hắn ta đã đi rồi. Giờ nghĩ lại, cũng may là hắn chưa nhìn thấy mặt đứa bé.
-Anh chuyển em đến phòng bệnh tiện nghi như thế này đâu phải chỉ là để đổi lấy một nụ cười của em phải không?- Hi Hiểu nheo nheo mắt nhìn Tử Duệ: -Là anh sợ nhiều người quá, có những chuyện không tiện nói đúng không?
-Đúng!- Lí Tử Duệ không buồn phủ nhận: -Lắm thầy nhiều ma mà!
-Cho dù anh đã chuẩn bị tâm lí làm cha cho đứa bé này vì em, thế nhưng bố đẻ của nó thì sao?- Lí Tử Duệ chậm rãi đi ra ngoài cửa sổ: -Một khi biết được đứa bé là con của hắn, có đồng ý hay không cũng là một vấn đề đấy!
Sự ra đời của đứa bé mới chỉ là một sự bắt đầu. Cho dù anh đã chuẩn bị sẵn sàng để nắm tay Hi Hiểu đi hết cuộc đời, thế nhưng môi trường xung quanh quá phức tạp, chuyện này thật không đơn giản chút nào.
Mổ đẻ phải nằm viện tĩnh dưỡng mất một tuần, nghe nói con dâu vừa sinh cháu, bố của Tử Duệ nhiều lần định đến thăm nhưng đều bị anh khéo léo ngăn lại. Bố Tử Duệ sống ở dưới quê đã lâu, nói năng lại thật thà, ngay thẳng…Lí Tử Duệ sợ rằng chẳng may bố mình lại nói ra chuyện gì thì khó tránh khỏi bị thiên hạ đàm tiếu không hay.
Thế nhưng công việc của Tử Duệ ở Trụ Dương cũng rất bận rộn, chỉ có thể trông nom Hi Hiểu trong thời gian ở bệnh viện, sau khi anh đi làm, Hi Hiểu phải ở cữ, trông nom đứa trẻ cũng trở thành vấn đề lớn.
Nghĩ đi nghĩ lại, xuất phát từ vấn đề an toàn, Tử Duệ quyết định tìm một ô sin giúp việc.
Lí Tử Duệ đích thân tìm tới một trung tâm việc làm để tìm một ô sin cho nhà mình. Anh còn năm lần bảy lượt dặn dò rồi mới dẫn ô sin đó về nhà. Lúc này, Hi Hiểu đã bị đứa bé hành cho thê thảm. Vừa nhìn thấy Tử Duệ về, Hi Hiểu liền vội vàng gọi anh đến giúp: -Tử Duệ, mau vào giúp em với!
Lí Tử Duệ đứng yên bất động, chỉ khoát tay bảo ô sin: -Dì Cố, vợ cháu không biết trông trẻ con, chuyện này phải phiền dì giúp rồi!
Nói rồi anh đến bên hôn lên trán Hi Hiểu: -Em ở nhà ngoan nhé, có chuyện gì cứ bảo dì Cố giúp đỡ, anh đi làm đây!
-Thế tối mấy giờ anh mới về?- Hi Hiểu ngẩng đầu, ánh mắt nhìn anh đầy tủi thân: – Hay là vẫn 10 giờ?
-Ừ, cũng tầm đấy!- Lí Tử Duệ cúi đầu nhìn đồng hồ rồi lại in lên trán Hi Hiểu một nụ hôn: -Dạo này thực sự bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian rảnh rỗi nữa!
-Ờ…- Hi Hiểu gật đầu, quan tâm dặn dò anh mấy câu đại loại như uống ít rượu thôi và nhớ ăn nhiều vào rồi tiễn anh ra ngoài cửa.
Kể từ sau khi Hi Hiểu ra viện, công việc của Lí Tử Duệ dường như bận rộn hơn bình thường. Mấy ngày đầu còn cố gắng chăm sóc cho cô được chút ít chứ mấy ngày sau đó anh lao đầu vào làm việc như điên, đi sớm về muộn. Hi Hiểu vốn định oán thán vài câu nhưng nhìn thấy sắc mặt anh không tốt lắm, bộ dạng mệt mỏi như kiệt sức đến nơi nên cũng xót ruột, đành phải cố gắng tự mình chống đỡ.
Cũng may việc trong nhà còn có dì Cố giúp đỡ. Dì Cố là một nông dân ở ngoại ô thành phố J, rất ít nói, nhưng đặc biệt đảm đang, mọi ch