Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
ng của anh lại làm cho cô tỉnh giấc. Hi Hiểu khẽ rên rỉ “Ái…”, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Tử Duệ, Hi Hiểu ngại ngùng quay mặt đi.
Tử Duệ không ngờ cũng có lúc Hi Hiểu lại đáng yêu như một cô bé mới lớn như vậy. Đã là mẹ của trẻ con rồi mà sao vẫn còn ngại ngùng như lần đâu “yêu” thế nhỉ? Anh không nhịn được cười, đôi tay siết chặt lấy Hi Hiểu vào lồng ngực, miệng khẽ thì thầm: -Hi Hiểu, sao em…cứ như là lần đầu thế?
-Đây là lần thứ hai của em…- Hi Hiểu bẽn lẽn cắn chặt môi: -Ai bảo là chỉ có lần đầu mới đau, lần thứ hai thì không đau nữa….
-Em với hắn ta chỉ từng…một lần thôi á?- Tử Duệ không khỏi ngạc nhiên trước sự thực này.
-Thế anh muốn mấy lần hả?-Hi Hiểu đã trở lại là một Hi Hiểu bướng bỉnh thường ngày: -Em là một đứa đen đủi vô cùng, một lần dính ngay mới đau chứ!
Lí Tử Duệ đột nhiên mím chặt môi không nói. Hi Hiểu chờ mãi mà chẳng thấy anh đáp lời liền ngẩng đầu nhìn anh: -Tử Duệ, anh không vui à?
-Anh đâu có ấu trĩ như vậy, ai mà chẳng có quá khứ? Anh cũng có mà!- anh nhìn sâu vào mắt cô, khẽ siết chặt bàn tay cô: -Hi Hiểu, hôm nay anh đã gặp Lục Kỳ Thần!
Nghe đến ba chữ này, toàn thân Hi Hiểu đột nhiên cứng đờ ra.
-Hắn ta với Kiều Việt cùng đến chào hỏi anh. Thực ra cũng chẳng có chuyện gì, chỉ có điều nghe nói anh có con gái nên chúc mừng dăm ba câu…- Lí Tử Duệ thích thú nghịch ngợm những sợi tóc mềm mại của cô: -Chỉ có điều, anh lại có một cảm giác không tốt lắm….
-Sao thế?
-Anh cảm thấy, hình như Lục Kỳ Thần…có ý đồ gì đó…- Lí Tử Duệ khẽ thở dài: -Ánh mắt của anh ta sâu thẳm, hình như cố ý che dấu một điều gì đó. Nó làm cho người khác cảm thấy lo lắng…giống như đang nóng lòng muốn biết một tin tức gì đó nhưng lại luôn cố gắng che đậy sự nóng lòng ấy.
-Hi Hiểu, anh vốn không tin, nhưng đây mới là lần thứ hai của em. Điều này cho thấy rõ ràng em là một người khá bảo thủ….Em nghĩ rằng em và Lục Kỳ Thần yêu nhau lâu như vậy mà chẳng nhẽ anh ta lại không biết hay sao?- Lí Tử Duệ nâng cằm Hi Hiểu lên, ép cô phải nhìn thẳng vào vấn đề: -Em vì hoàn cảnh li biệt mới trao sự trinh trắng của mình cho hắn ta. Vậy thì làm sao chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà em đã trao lần thứ hai cho một kẻ khác được?
Sự phân tích của Tử Duệ không phải là không có lí. Sắc mặt của Hi Hiểu càng lúc càng khó coi. Cô bặm môi không nói.
-Vì vậy anh cho rằng Lục Kỳ Thần đã đoán ra vài phần sự thật, có thể hắn đã biết Đồng Đồng là con gái mình!- Lí Tử Duệ khẽ nói:- Hi Hiểu, nếu đúng như vậy, em định sẽ làm thế nào?
-Em không biết- Hi Hiểu cúi đầu: Tử Duệ, anh đừng ép em, em không biết mà!
-Anh đổi suy nghĩ rồi, chúng ta sẽ làm một cái tiệc đầy tháng cho con, em thấy sao?- Tử Duệ nhíu mày: -Che đậy không phải là cách, chúng ta buộc phải nghĩ kế lâu dài. Hơn nữa, đứa bé là của chúng ta, bọn họ có thể làm gì chúng ta chứ? Nếu cứ giấu diếm mãi như thế này, có thể bọn họ lại nghĩ rằng chúng ta muốn lấy đứa bé ra để uy hiếp. Đến lúc đó có khi càng không có lợi cho chúng ta!
-Em chỉ sợ bọn họ đòi đứa bé đi- Hi Hiểu lí nhí nói: -Nó là con em, không ai được phép cướp nó khỏi tay em cả!
-Không đâu! Anh và em đã lấy nhau- Tử Duệ khẽ an ủi: -Em là mẹ nó, anh là bố nó, mối quan hệ này đã được pháp luật chứng nhận. Cho dù họ có tài giỏi đến đâu cũng không thể cướp đứa bé đi được!
Hi Hiểu gật đầu, vùi mặt vào lồng ngực Tử Duệ rồi từ từ chìm vào giấc mộng.
Dây dưa, trăm sông cùng đổ ra biển
Làm tiệc đầy tháng cho Đồng Đồng không phải là suy nghĩ nhất thời của Tử Duệ. Thực ra mấy ngày nay anh luôn suy nghĩ đến vấn đề này.
Tối đó đến quán cà phê Cẩn Thương gặp khách hàng, vô tình chạm mặt Lục Kỳ Thần và Kiều Việt, hình như họ cũng hẹn gặp ai đó ở nơi này vì cả hai đều mặc quần áo rất sang trọng. Lí Tử Duệ chủ động đến chào hỏi, mặc dù quan hệ giữa ba người rất rắc rối và khó xử nhưng vì có quan hệ làm ăn với nhau nên anh không thể giả vờ như không thấy được.
Kiều Việt khoác tay Lục Kỳ Thần, giới thiệu với anh ta về Tử Duệ như thế này: – Kỳ Thần, đây là giám đốc Lí của công ty Trụ Dương, cũng là người phụ trách hợp đồng với chúng ta. À phải rồi, anh Lí đây còn là chồng của cô Nhan đấy!
Lục Kỳ Thần hơi nhíu mày, không hề tỏ ra không quen biết với Tử Duệ rồi đưa tay ra bắt tay anh: -Giám đốc Lí, lâu lắm không gặp!
Hi Hiểu cứ nghĩ bốn người chạm mặt nhau sẽ là một chuyện hết sức khó xử. Thế nhưng khi e ấp đứng bên cạnh Tử Duệ, mặc dù trong lòng vẫn còn thoáng qua một nỗi buồn xa xăm nhưng cảm giác khi đứng trước người xưa của cô đã không còn xót xa và cay đắng như trước nữa.
Tình yêu không phải là không có thuốc chữa. Dưới sự nhào nặn của hiện thực, thời gian còn là một liều thuốc còn mạnh hơn cả tình cảm.
Cô mỉm cười bình thản đối mặt với ánh mắt của họ, bận rộn chào hỏi những vị khách mời, thậm chí còn chẳng chút nhớ nhung đến những gì đã qua.Trong suốt bữa tiệc, Tử Duệ luôn nắm chặt tay Hi Hiểu, dáng vẻ như đang che chở cho cô khiến cho tất cả những người đến dự tiệc ai nấy đều