Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
ức kéo thật mạnh, nóng nảy đẩy anh ta ra khỏi cửa: -Lục Kỳ Thần, anh đi đi!
-Hi Hiểu…..
-Lục Kỳ Thần, anh hi sinh nhiều như vậy là vì cái gì? Chẳng phải là để dựa vào thế lực nhà họ Kiều cứu lấy Đường Đô hay sao? Dù gì cũng đã chấp nhận mất đi nhiều thứ như vậy rồi, chi bằng dứt khoát buông tay cho xong!- Hi Hiểu nhìn chằm chằm vào anh: -Anh yên tâm, Đồng Đồng sẽ ở với tôi, sẽ không gây trở ngại cho chuyện lớn của anh đâu!
Lục Kỳ Thần lặng nhìn Hi Hiểu hồi lâu rồi buồn bã quay người bỏ đi.
Nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, Hi Hiểu như người vừa bị rút hết sức lực, cô kiệt sức ngồi phịch xuống ghế. Bao nhiêu suy tính để giấu diếm thế mà lại bị người đàn ông ấy dễ dàng phát hiện ra. Con đường sau này sẽ còn đầy chông gai, sống chết ra sao còn chưa biết được.
Ngồi ngây như phỗng trên ghế sô pha, trong đầu Hi Hiểu lại hiện lên hình ảnh Tử Duệ bảo cô gọi xe cấp cứu lúc đó. Vẻ mặt lo lắng và hốt hoảng của anh lúc ấy gần như hiện rõ hết lên trên mặt, chẳng chút che đậy. Cứ nhớ đến vẻ mặt Tử Duệ lúc ấy lại khiến cho trái tim Hi Hiểu đau nhói.
Ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ, đã là 5 giờ 40 phút, cách bữa tiệc đã hơn ba tiếng đồng hồ, thế mà Tử Duệ vẫn chưa quay lại.
8 giờ 20 phút, trời đã tối đen, vẫn không thấy bóng dáng của Tử Duệ quay về.
Chiếc đồng hồ tích tắc treo trên tường giờ chẳng khác gì một dụng cụ giày vò Hi Hiểu. Mỗi một giây qua đi đều khiến cho trái tim cô đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Dặn dò dì Cố bế con vào phòng nghỉ ngơi xong, cô liền thu mình trên ghế sô pha, cô độc chờ đợi Lí Tử Duệ quay trở về.
Không biết trong khi chờ đợi cô đã tỉnh lại bao nhiêu lần. Không biết đã bao nhiêu lần cô chìm đắm trong sự lo lắng và đau khổ. Bên tai cô cứ vang vọng tiếng bước chân của Tử Duệ, cứ như là ảo giác bủa vây con người cô.
Hi Hiểu không biết rằng cô cứ chờ đợi như vậy suốt cả một đêm dài. Đến khi được giải thoát thì đã là 10 giờ 26 phút sáng.
Rõ ràng là Lí Tử Duệ đã phải trải qua một đêm thức trắng, hai mắt thâm quầng, bộ dạng lo lắng và mệt mỏi. Nhìn thấy Hi Hiểu đang ngồi trên ghế sô pha đợi anh, đôi mắt buồn bã khẽ chớp chớp: -Bác sĩ nói Nhiễm Nhược San bị thiếu dinh dưỡng nên mới ngất đi như vậy. Cô ta một thân một mình, không có ai chăm sóc cho nên anh mới….
-Thế nên anh mới cả đêm không về?- Hi Hiểu ngắt lời anh, chậm rãi nheo mắt lại: -Tử Duệ, anh đã vất vả rồi!
-Hi Hiểu, anh định gọi điện cho em, nhưng mà anh không mang theo điện thoại…- Tử Duệ giải thích: -Nhược San lại không thể không có người chăm sóc, thế nên anh mới không thể về để nói với em được!
Anh vừa giải thích vừa tiến lại gần cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô vừa như an ủi, vừa như dỗ dành: -Anh biết vợ anh đã mất ngủ cả đêm phải không? Lần sau có thế nào đi nữa anh cũng sẽ về nhà nói với em một câu, không để em phải lo lắng như vậy nữa, có được không?
Hi Hiểu chẳng phải là một cô bé mới yêu, gặp phải những tình cảnh này phải cố gắng truy hỏi cho ra, khiến cho đôi bên đều khó xử. Dù sao anh cũng đã biết sai, nên biết dừng lại đúng lúc, thế mới là phong thái của một người vợ hiền. Nghĩ vậy cô liền chuyển chủ đề: -Lục Kỳ Thần đã biết chuyện rồi!
-Biết cái gì?- hình như anh chưa kịp phản ứng lại với những gì cô nói, lông mày vẫn nhăn tít lại, nhưng chỉ một giây sau, anh giật mình nhìn cô: -Em nói là, hắn ta….
-Đúng, anh ta biết được thân phận của Đồng Đồng rồi…- Hi Hiểu cười như mếu: -Lúc anh không có nhà, anh ta đã đến thăm Đồng Đồng.
Cô điềm đạm kể lại cho anh nghe toàn bộ quá trình Lục Kỳ Thần đến nhà mình như thế nào. Sắc mặt của Tử Duệ từ xanh chuyển sang trắng, cuối cùng trở lại với vẻ màu xám xịt mệt mỏi như ban đầu, sau đó khẽ thở dài: -Có thể….đây là một chuyện tốt!
-Anh ta chẳng phải là kẻ ngốc, biết rằng chuyện này nói ra sẽ chẳng có lợi gì cho chúng ta…- Lí Tử Duệ nhíu mày: Nhà họ Kiều luôn theo dõi sát sao anh ta, làm sao anh dám làm càn chứ?
Hi Hiểu gật đầu, đứng dậy định đi vào phòng ngủ liền bị Tử Duệ kéo tay lại: -Em đi đâu thế?
Cô lườm anh chẳng chút thiện cảm: -Đi ngủ! Nằm trên ghế sô pha cả đêm, xương cốt rệu rạo hết cả rồi!
Lí Tử Duệ cười giả lả rồi theo cô vào phòng ngủ. Hai người còn nói chuyện thêm một lúc nữa rồi mới chìm vào giấc ngủ.
Nói thật lòng thực ra Hi Hiểu cũng rất để bụng chuyện Tử Duệ cả đêm không về vì chăm sóc cho một người phụ nữ khác. Thậm chí cô còn suy đoán này nọ, nghĩ rằng Nhiễm Nhược San hôm đó ngất đi không biết là thật hay chỉ là giả vờ?
Sao mà ngất đúng lúc thế? Hi Hiểu nghĩ đi nghĩ lại, đúng vào lúc mọi người chuẩn bị ra về thì lại xảy ra chuyện đáng mỉa mai này. Xét về tổng thể thì mô típ này giống hệt như các tình tiết trong phim tình cảm vớ vẩn mà cô vẫn thường xem.
-Tử Duệ…- nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường đã mở mắt ra, Hi Hiểu liền véo cánh tay anh, nghiêm nghị hỏi: -Anh nói đi, giữa em và Nhiễm Nhược San, ai là kẻ thứ ba, ai là người bị bỏ rơi?
Lí Tử Duệ cau mày: -Em hỏi vớ vẩn gì thế?
-Em đang nói, giữa ba chúng ta…- Hi Hiểu ngồi dậy: -Anh nghĩ xem, lúc đó chúng ta kết hôn, rõ ràng lúc đó anh vẫn còn