Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342018
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.
t điếu thuốc nhưng chỉ kẹp ở trên ngón tay. Anh cảm thấy ảm đạm, bây giờ trong trí nhớ của anh đâu đâu cũng là bóng dáng của Tử Ca lúc giận, lúc cười, khuôn mặt lạnh nhạt, tính cách ương bướng khó nắm bắt.
Mộ Diễn muốn hỏi chính mình, nếu không phải cô thay đổi khiến anh chán ghét, có phải anh vẫn sẽ lưu lại cô ở bên mình không?
Có lẽ dù có giữ cô bên người cũng chỉ được một thời gian, nhất định cô không phải người phụ nữ thích hợp ở bên cạnh anh. Giữa bọn họ có một khoảng cách không thể vượt qua, chỉ vì cô là con gái Hạ Xương Nguyên.
Khói cháy hết điếu thuộc đầu ngón tay nong nóng, Mộ Diễn hoàn hồn, liền thấy Mộ Tình đang đứng ở ngoài cửa, trong tay mang theo một chiếc túi xách. Mộ Diễn nhíu mi, con ngươi sầm lãnh cố định trên người Mộ Tình .
Mộ Tình bị anh nhìn chăm chú trong lòng run lên, Mộ Tình biết Tử Ca đã đi nên cố ý chạy sang đây.
"Nhưng đây là đồ Hạ tiểu thư chọn."
"Ai là chủ nhân nơi này, nếu đã đi thì đi luôn đi, lưu lại dấu vết cho ai xem?"
Vương Linh không lên tiếng, sau cùng nhịn không được mới nói, "Tiểu thư, là tiên sinh không cho tôi đổi . . . . . ."
Mộ Tình nghe vậy, đột nhiên cô xoay người, ánh mắt bén nhọn như dao cắt hướng về Vương Linh, "Cô nhắc lại lần nữa."
Bất đắc dĩ Vương Linh phải thay ra, Mộ Tình nhìn một lúc rồi thoải mái bước vào phòng tắm. Trong gương, thân thể người con gái với những vết sẹo ghê người khắc sâu trong lòng.
Ca ca, là của cô. Hạ Tử Ca, tốt nhất cô đừng bao giờ quay lại. Tôi sẽ không cho phép điều đó xảy ra.
Mà trong bụng cô còn có đứa con của ca ca, không ai biết, bởi vì nó sẽ không được tồn tại.
Ác độc, lan tràt5n xung quanh.
Tỉnh dậy Tử Ca thấy Tạ Phương đang vịn vào tường cố gắng di chuyển, cô nở nụ cười hạnh phúc nhìn bà. Đây là cuộc sống mà cô mong muốn.
"Đứa nhỏ này, lăn qua lăn lại nhiều rồi nên nghỉ ngơi thôi, không cần đòi lại công bằng cho mẹ nữa, mẹ có con là hạnh phúc lắm rồi, cuộc sống như vậy với mẹ là quá đủ rồi." Bỗng Tạ Phương dừng lại, quay đầu nói với cô vài câu.
Nghe Tạ Phương nói chuyện Tử Ca đứng thẳng lên, trong lòng cảm động nói không nên lời, cuối cùng chỉ hô một tiếng, "Mẹ. . . . . ." Thật sự cám ơn người, vì đã cho con một sinh mệnh.
Tạ Phương hiểu được ý tứ của cô, hốc mắt bà ửng đỏ nghiêng mặt đi, "Đứa nhỏ này, nằm nghỉ ngơi một lúc nữa đi."
Thời gian thật nhanh, đảo mắt bây giờ đã bắt đầu vào mùa đông. Cô đã mang thai được bốn tháng, đứa nhỏ rất khỏe mạnh.
Mặc áo lông thật dày, tuy nói mang thai bốn tháng nhưng bụng vẫn chưa to, cô mặc áo lông dày không ai nghĩ cô sắp được làm mẹ.
"Tổng giám đốc Mộ , công việc ở Đàm Thành tiến triển khá tốt, đây là bản báo cáo, anh nên xem qua."
Tiểu Hiền báo cáo công việc ở Đàm Thành lại không thấy anh lên tiếng đang định gọi thì thình lình nghe Mộ Diễn phân phó, "Chạy chậm một chút."
Lái xe lưu loát giảm tốc độ xe, Mộ Diễn vẫn nhíu lại mày, " Chậm chút nữa."
Xe thể thao xa hoa đi trên đường, tốc độ ngang ngửa một người đi bộ.
Ở bên kia, Tử Ca xách một chiếc túi giấy, cô mới vừa mua một ít sách nói về kinh nghiệm mang thai để học hỏi.
Sở dĩ, anh đang liếc đến chỗ này.
Một tháng qua đi có vô số lần anh nghĩ muốn nhìn thấy cô, ánh mắt hiện lên một tia dịu dàng qua một giây lại bị anh đè xuống. Cô béo lên trông thấy, khuôn mặt tròn hơn, thân hình đẫy đà hơn, nhìn cả người cô đềi toát lên vẻ hạnh phúc
Hạ Hạ, rời khỏi tôi em sống tốt như vậy sao?
Chương Tiểu Hiền tò mò muốn nhìn chút, mới vừa ngẩng đầu lên chợt nghe Mộ Diễn trầm thấp hạ lệnh, "Lái xe."
Xe tuân lệnh chạy tiếp, Chương Tiểu Hiền kinh ngạc nhìn ra cửa số một bóng dáng quen thuộc hiện lên trước mắt.
Chương Tiểu Hiền chớp chớp mắt, nhìn về phía Mộ Diễn, thì ra là thế.
Tử Ca đi ở trên đường, cô cảm thấy như có ai đi theo, quay đầu lại, một bóng người cũng không có.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy xe thể thao chạy nhanh qua, cô cúi đầu cười yếu ớt, chính mình suy nghĩ nhiều rồi. Làm sao có thể có cái cảm giác quen thuộc này? Quen thuộc đến nỗi cho rắng Mộ Diễn ngay tại cạnh mình.
Tử Ca nhẹ cười, mình bệnh mất rồi. Trở về Đàm Thành cô liền đổi số để không ai liên lạc với mình được nhưng cô thất bại rồi, nhanh như vậy Trình Lan đã truy xét ra
"Trình Lan?"
"Hạ Tử Ca, cô lại đổi số di động? Thay đổi cũng không nói cho tôi một tiếng? Hiện tại cô ở nơi nào? Đã xảy ra chuyện tình gì? Cái gì? Cô trở về Đàm Thành rồi hả ? Trở về cũng không nói cho tôi biết?" Cô vừa mới hô tên của Trình Lan đã bị cô ta thẩm vấn một hồi.
Bây giờ không phải 12h đêm nhưng cô cảm thấy cả người lạnh buốt thấu xương. Gió lạnh thổi qua mặt từng chút từng chút ôm lấy cô.
Cô nắm chặt điện thoại trong tay xác nhận một lần nữa, "Trình Lan, cô xác định chuyện mình nói là sự thật?"
. . . . . .
Trình Lan trầm mặc, để cho Tử Ca bình tình hơn, cô ta làm vậy là để Tử Ca hiểu đó là sự thật.
Ngày nào đó, Tử Ca nhận được điện thoại của Trình Lan , cô ta nói thị cục truyền tin đếb, Chung Hạ nứt toác, mượn tiền không trả đủ, Đổng Sự Trưởng Hạ Xương Nguyên sắp bị phê bắt. Tin vừa mới