Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
truyền ra, Hạ Xương Nguyên không chịu nổi gánh nặng, chảy máu não lâm vào hôn mê, cứu giúp không có hiệu quả, tử vong.
Tập đoàn Mộ thị ngư ông đắc lợi, Chuyện Chung Hạ phá sản được Mộ thị đứng ở phía sau diễn kịch.
Trong một đêm, mọi thứ tan nát.
Vài ngày sau, TV đưa tin, anh được coi là vị cứu tinh, một bước cứu hết các công nhân viên chức khỏi nước sôi lửa bỏng, anh đứng ở màn ảnh, giơ tay nhấc chân đều lộ ra tư thế khí phách, anh cẩn thận đáp lại những câu hỏi của phóng viên...
Mộ Diễn, thương trường như chiến trường, cho tới bây giờ tôi đều đã tin. Không phải chưa từng kỳ vọng mà do tất cả chỉ là hy vọng xa vời mà thôi.
Tang Lễ
Tang lễ làm rất đơn giản, nhân vật làm mưa làm gió một thời sau khi mất lại rơi vào kết cục bi thảm như vậy. Toàn bộ tài sản của Chung-Hạ đều bị thu hồi, toàn bộ quá trình tang lễ đều do Chung Nham đảm nhiệm, từ đầu đến cuối Hạ Minh Châu chỉ như cái xác không hồn.
Người đàn ông đứng ngay thẳng trước cửa nhà tang lễ, có vẻ như đã ba đời không gặp. Chung Nham và người đàn ông ấy hai mắt nhìn nhau, không ai nói lời nào. Tử Ca mặc chiếc áo gió màu đen, rất hợp với dáng người thon dài của cô, cô đẩy Tạ Phương tới. Vốn tang lễ này nên do bà Tạ đảm nhiệm, nhưng bởi vì khi còn sống, ông ấy đã ly hôn với bà, nên giờ đã thành người xa lạ.
Tử Ca định đự tang lễ với thân phận con gái, nhưng lại bị Tạ Phương ngăn cản. Người ngoài không biết nội tình thực sự, còn tưởng lý do thực sự là vì tình cảm của họ rạn nứt, chỉ có Tử Ca biết rằng, sự thật là bởi vì , cô, vốn không phải lài con gái của Hạ Xương Nguyên.
Quả thật là số phận trêu người mà!
Chung Nham tiến lên một bước, nắm lấy vai Hạ Minh Châu kéo lùi về một bước, khuôn mặt anh đầy vẻ bất mãn. Lời nói của cô cứ như đang đem tôn nghiêm của Tử Ca giẫm đạp dưới đất. Truyện được cập nhật nhanh nhất tại diễn đàn Lê Quý Đôn
Đôi tay Tử Ca cứ nắm chặt rồi lại thả lỏng, thả lỏng rồi nắm chặt, qua một hồi lâu, cô mới nén được lửa giận trong mình. Cô vốn kh ông bao giờ để bản thân phải thua thiệt, không có lý do gì mà cô phải mặc người ta ức hiếp không trả đũa.
Nhưng Mộ Diễn đã dạy cho cô biết rằng, xung đột trực diện chưa chắc sẽ đạt được kết quả như mình mong muốn, chẳng qua chỉ làm trò cười cho người khác chê cười mà thôi.
"Hôm nay là ngày đưa tang cha, một cái tát này, tôi nhịn, nhưng Hạ Minh Châu, tuyệt đối không có lần sau đâu!" Cô khẽ nghênh mặt. Nói xong, Tử Ca xoay người rời đi, mọi thứ ở đây đã không còn quan hệ gì với cô nữa rồi. Không phải là không buồn, mà sự thật trước mắt khiến cho cô có buồn bao nhiêu đi chăng nữa cũng chẳng có ích.
Phía sau, những tiếng than thở khóc lóc của Hạ Minh Châu vẫn còn, cô lạnh nhạt coi thường. Tạ Phương ngồi trên xe lăn ngẩn đầu nhìn Tử Ca, đôi mắt bà ẩn chứa đầy đau buồn.
Tạ Phương than thở trong lòng, con bé này, quá quật cường, cái gì cũng giấu trong lòng, nếu không thật sự muốn đến gần cô, cũng sẽ không thể phát hiện được sự thanh thuần lương thiện của cô.
Ra khỏi nhà tang lễ, Tử Ca đứng ở bên đường để đón xe, thì thấy Chung Nham chạy tới.
"Tử Ca." Giọng nói của anh vẫn như thường ngày, nhưng đối với Tử Ca mà nói cứ như rất xa lạ vậy. "Để anh cho tài xế đưa hai người về"
Tạ Phương thấy vậy thì tự điều khiển xe lăn đi chỗ khác: "Tử Ca, các con nói chuyện một chút đi, mẹ qua bên kia đợi."
Tử Ca cau mày, cô ngẩng đầu nhìn, những cây xanh bên đường hầu như đều đã rụng hết lá, trời rất xanh nhưng cũng rất lạnh, thời gian chính là thế, vô luận bạn có muốn hay không, nó cũng sẽ không dừng lại, nếu muốn thấy được cảnh tượng cây lá xum xuê, cũng chỉ có thể đợi đến mùa hè năm sau.
Chẳng qua là những chiếc lá mới đó, vĩnh viễn không thể nào là những chiếc lá mà bạn đã từng thấy qua.
Bọn họ cũng như những chiếc lá đó, thời gian đã bỏ lỡ chỉ có thể rơi xuống gốc cây rồi mục nát dần, vĩnh viễn cũng không thể trở về trạng thái ban đầu được.
"Chung Nham, điều mà anh nên làm lúc này là ở bên cạnh Minh Châu." Chứ không phải đến chỗ cô.
Ánh mắt của anh trở nên đầy bi thương: "Tử Ca, nhất định phải vậy sao? Coi như là sự quan tâm giữa bạn bè với nhau cũng không được?"
"Chung Nham, giữa nam và nữ làm sao có thể tồn tại được tình bạn thuần khiết chứ? Những lời này chỉ để lừa gạt trẻ con thôi, tôi với anh có phải trẻ con đâu. Nếu chúng ta không có duyên, thì hãy lựa chọn kết thúc một cách dứt khoát đi." Hạ Tử Ca nói một là một, hai là hai, muốn hay không muốn, cô phân biệt rất rõ ràng, năm đó anh lựa chọn buông tay, thì cô cũng sẽ không bao giờ trở về làm một Hạ Tử Ca thuộc về Chung Nham nữa.
Ánh mắt cô nhìn anh đã không còn bất kỳ quyến luyến nào nữa, anh đối với cô mà nói chỉ như bao người bình thường khác. Chung Nham biết, anh đã không còn một tí địa vị nào trong lòng cô nữa rồi. Chán nản cười khẽ, anh nhìn về phía Tử Ca nghiêm túc hỏi: "Cho dù tôi có giải trừ hôn ước với Minh Châu cũng không được sao?"
"Chung Nham, đó là chuyện của các người, tôi không có quyền xen vào, c