Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.
lòng cảm giác vô lực, quay lại nói với anh một câu
“Không ôm tôi sẽ không ngủ được" Mộ Diễn vừa nói xong, đầu óc Tử Ca cơ hồ muốn nổ tung, cuối cùng cầm tay Mộ Diễn hận hận nói "Ra ngoài"
"Anh điên rồi sao?" Tử Ca đè ép thanh âm rống lên
Trong Lòng Hốt Hoảng
"Dĩ nhiên, nếu bữa tiệc ngày mai cô không tham gia, tôi cũng không miễn cưỡng"
Tử Ca trừng mắt nhìn anh, con ngươi lạnh tanh " Mộ Diễn, anh đến bao giờ mới thôi uy hiếp tôi?"
Mộ Diễn cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô sau đó hôn, không thể không nói, anh yêu thích cực kì dáng vẻ nhạo báng cùng đôi mắt lạnh của cô, thậm chí bộ dạng này của cô còn chọc cho dục vọng của anh thức tỉnh
Thấy cửa phòng bệnh mở ra, Mộ Diễn buông tay, anh đứng tại chỗ hồi lâu không động, cô nắm chặt cơ hội đi nhanh ra ngoài
"Thật xin lỗi, tôi sẽ không để ý đến đâu" Hào phóng thừa nhận lỗi sai của mình, trên mặt Tử Ca lộ ra vẻ thản nhiên, nào có ý muốn xin lỗi anh đâu. Ánh mắt Mộ Diễn rất lạnh cơ hồ muốn nhìn xuyên thấu thân thể của cô, bàn tay đè ép trên vai cô tăng thêm lực. Nhìn mặt anh càng ngày càng đỏ, cô vui vẻ không thôi
"Ha ha....thật xin lỗi....tôi....tôi không nhịn được chỉ muốn chọc anh chút thôi ha ha"
Thật là ác độc
Mộ Diễn kéo cô lại gần, cánh tay để lên bả vai của cô, đem sức nặng nửa người của mình đè lên người cô, giọng nói hết sức êm ái " Hạ Hạ, em có thể bật cười một chút"
Mộ Diễn một tay để sau gáy cô, giọng nói trầm thấp mang theo dụ dộ "Nhắm mắt lại"
Một bóng ma đè xuống, cô còn chưa kịp phản ứng kịp thì môi của anh đã để trên người cô, hơi thở đặc biệt quấn quanh
"Ưm...."
Nụ hôn của anh giống như sự chiếm đoạt, ấm áp mềm mại, đầu lưỡi liếm nhẹ cánh môi của cô không vội vã tiến vào, cho đến khi cô không nhịn được khoé miệng giật giật, hô hấp cũng dồn dập thì anh mới xâm nhập vào, bức bách cô phối hợp với động tác của anh
Nụ hôn nhẵn nhụi mềm mại, hôn đến nỗi cô hít thở không thông, trong đầu chút ý thức nhỏ nhoi cũng không có. Nhu tình như vậy, ngọt ngào như vậy chỉ có trong truyện cổ tích. Nhưng hiện tại nó đang xuất hiện trước mặt cô, khiến lòng cô hoảng loạn
Không nhịn được, cô lại nhìn Mộ Diễn, người này dáng dấp quá tốt, khí thế trên người luôn bức bách người khác, thật không hiểu đã xảy ra chuyện gì nữa
Cô cũng sợ lại một lần nữa lâm vào tình cảm này sao? Lại một lần nữa tình cảm không khống chế nổi sao? Tại sao cô không thể kiên cường như trước?
Đáng chết
Thang máy dừng lại, Mộ Diễn nâng thân thể lên, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên gò má của cô "Tỉnh lại” (Miu)
Nhìn anh bị què đi ra khỏi thang máy ( Dẫm có một cái vào chân mà cũng què =,= ) tay cô vội vã đặt ở tim, tim cô đập rất nhanh, rất hoảng loạn cô nhận ra nó đạp quá phạm vi tiếp nhận của cô
Hốt hoảng trong nháy mắt bao trùm lấy cô
Tử Ca, làm sao bây giờ đây? Không thể như vậy
Người Phụ Nữ Của Anh
Sắc mặt Hạ Xương Nguyên không tốt nhìn cô, Lý Phân không nhịn được hỏi "Có chuyện gì sao?"
Tử Ca lạnh lùng cười một tiếng "Tôi hỏi bà sao?"
Câu nói của cô khiến Lý Phân không chống đỡ nổi, lại không thể nổi điên ở đây
" Hạ Tử Ca, cô đừng quá đáng" Minh Châu đột nhiên xen vào che chở cho Lý Phân
Cô mang theo nguyện vọng của Tạ Phương đến đây hỏi ông nhưng đổi lại được gì? Hai chữ "Im miệng"
"Chị, có gì chúng ta về nhà nói, đừng ở đây làm loạn, để mọi người chê cười thế sao?" Lời nói vang lên chắc chắn đã có sự tính toán kỹ lưỡng
"Làm loạn" Cô nhắc lại hai chữ, ly rượu màu đỏ rung rung, màu đỏ của máu tươi, màu đỏ thật quyến rũ. "Ba" một tiếng ly rượu bể tan tành dưới mặt đất
"A......"
Lý Phân sợ hãi hét lên một tiếng, cả người run lẩy bẩy
"Hạ Tử Ca, cô thật quá đáng" Hạ Minh Châu bén nhọn tố cáo, gương mặt tức giận cùng sợ hãi, cô ta nhào tới ôm lấy Lý Phân
Cô từng bước từng bước giẫm lên mảnh vụn của cái ly phát ra âm thanh kinh người "Hạ Minh Châu, cô cùng mẹ cô đến khiêu khích Tạ Phương, cô có từng nghĩ mình quá đáng không?"
"Đơn giản là làm loạn"
Hạ Xương Nguyên không chịu nổi quát, gậy chống trên tay giơ cao. Hôm nay ký giả tập trung ở đây rất nhiều không thể coi thường
Đang lúc Tử Ca chuẩn bị chịu đau đớn đánh xuống, thì chỉ nghe thấy tiếng rên của một người đàn ông, cùng tiếng gậy đánh xuống
Thanh âm đánh xuống trầm nhưng lực đạo không hề nhẹ, cô chỉ thấy trời đất quay cuồng, ngay lúc không có ai bên cạnh cô lại tìm được một điểm tựa. Người đàn ông ôm cô trong ngực hơi thở quen thuộc xông vào phổi, xoá đi cảm giác lạnh lẽo trong lòng
"Bác trai" Chung Nham chạy tới nhưng không kịp, vừa hoảng hồn vừa lo sợ, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông anh tuấn ôm cô gái nhỏ nhắn đứng ở kia, trong lòng có chút mất mát. ..Miu..
"Mộ Diễn" Cô kinh hãi hô to, mãi khi mọi chuyện xảy ra một lúc lâu cô mới hoàn hồn quay lại, lập tức nhìn thấy gương mặt quen thuộc, đáy mắt phiếm hồng. Đau long, thật sự long của cô rất đau
Mộ Diễn đứng thẳng, cười như không cười, ánh mắt mang theo sự khinh bỉ "Tôi ch