Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.
tỉnh lại tuyệt đối không thể nhìn thấy Nhan Hiểu Tinh.
Thì ra, bác sĩ Lữ đã nói đúng một nửa, cũng nói sai rất nhiều, anh là người hiểu rõ tình hình sức khoẻ của Chức Tâm nhất nhưng anh cũng là người không hiểu con người Chức Tâm nhất.
Bệnh của cô phát sinh là vì anh.
Anh đã đánh vào trái tim cô một đòn quá mạnh lại còn đàn áp tinh thần cô.
Tận mắt nhìn thấy cha mẹ vì cô mà mất việc, mất nhà cửa, mất đi cả gia bảo nhà họ Thẩm, cô lực bất tòng tâm.
Vì không chịu thua, cô đành phải kiên cường mỉm cười, chẳng lẽ lòng cô không đau đớn hay sao? Không thấy hổ thẹn hay sao? Không rơi nước mắt hay sao?
Nhan Hiểu Tinh bất an nhìn anh lần cuối, xảy ra nhiều chuyện như thế, dù sắc mặt có trắng bệch, thái độ anh vẫn kiên cường như thế, như thể mãi mãi không có bất cứ trở lực nào có thể làm anh gục ngã.
Người đàn ông này, đã từng vì sự than vãn của mẹ mình mà để cô mang thai trong gần mười tháng, để cô si mê anh, ôm mộng đẹp về anh. Sau khi thật sự tiếp xúc, sự dịu dàng của anh dành cho vợ khiến cô vừa sợ vừa kính, khát khao tiếp cận, khát khao sở hữu, khát khao thay thế.
Nhưng, bây giờ cô mới phát hiện, cho dù có được tất cả anh vẫn là một người đàn ông quá xấu xa.
Cho nên người anh yêu thương nhất cũng vội vàng muốn thoát khỏi anh.
Cô lại tỉnh lại, đã không còn trong phòng cấp cứu mà là ở trong một phòng bệnh VIP được bài trí rất sang trọng, ấm áp.
Dưới chăn, tay cô được ai đó nắm chặt.
Hứa Ngạn Thâm gục đầu trên gối cô.
Cảnh tượng này rất quen.
Tháng Năm năm ngoái, cũng từng diễn ra như thế này.
Cô hôn mê bao lâu rồi?
Quay mặt đi, mở to mắt, cô cố gắng nhớ lại.
Một lát sau, cô quay mặt lại, chạm nhẹ ngón tay vào tóc anh.
Chỉ ngủ chập chờn, anh mở choàng mắt dậy.
“Muốn uống nước không? Anh rót cho em.” Buông tay cô ra, anh đứng dậy, thái độ tự nhiên, như thể chưa từng xảy ra cảnh tượng trong phòng cấp cứu.
Phát hiện mình đang rất khát, cô gật đầu.
Anh rót nửa ly nước cho cô, nhiệt độ vừa phải, anh đỡ cô dậy, kề ly nước ấm vào miệng cô.
Cô uống một ngụm, dạ dày thấy khó chịu nên không uống tiếp nữa.
Anh cũng không ép, đặt ly nước sang một bên.
“Anh giữ cô ta ở lại, không phải vì cô ta là mẹ ruột của Lãng Lãng mà là vì cô ta có cùng nhóm máu với em sao?” Suy nghĩ rất lâu, cô mới lên tiếng hỏi.
“Ừm.” Anh bình thản đáp.
Nhìn thấy cô như vậy, “Chức Tâm, đều là giả hết.” Đột nhiên, anh lên tiếng.
Cô nhìn anh.
“Anh từng nói, từ vui sướng đến thất vọng, cái vòng luẩn quẩn này anh đã chán ngán lắm rồi, anh từng nói, anh không thể vì lý do sức khoẻ của em mà tiếp tục hại chết cốt nhục của Hứa gia… đều là giả hết, lúc đó, anh cố tình nói như vậy để em đoạn tuyệt với suy nghĩ tiếp tục sinh con.”
Anh đã suy nghĩ rất lâu, có lẽ, những lời ngày hôm đó của anh có sức sát thương rất lớn.
Cô không nói gì.
“Em nói không sai, anh là cái máy duy trì nòi giống. Giống như đại gia đình giàu có của anh không thể chấp nhận nổi một người thừa kế không có con trai nối dõi.” Đột nhiên anh cảm thấy thật bi ai.
Mắt đỏ hoe, cô vội nhìn sang hướng khác.
“Trong thời gian em hôn mê một ngày một đêm, anh đã suy nghĩ rất nhiều, có phải anh đã phạm phải sai lầm rất lớn không. Bất kỳ việc gì, anh chỉ tự mình quyết định, từ trước đến nay không hề nghĩ em thật sự cần gì.”
“Anh từng nghĩ sẽ cùng em thụ tinh trong ống nghiệm, sẽ cấy phôi thai của chúng ta vào bụng Nhan Hiểu Tinh. Nhưng anh đã xem rất nhiều bài báo, người mang thai hộ sẽ không chú trọng đến sức khoẻ của đứa con trong bụng, vì đứa bé và cô ta chẳng phải máu mủ gì, họ không có sợi dây liên hệ tình cảm, họ chỉ là cầm tiền rồi cho chúng ta mượn tử cung của họ mà thôi. Cô ta có thể uống thuốc bừa bãi, cô ta có thể làm rất nhiều việc quá sức, con của chúng ta ở trong bụng cô ta sẽ cảm nhận được sự lạnh lùng của người không phải là mẹ nó. Anh không hy vọng như thế!” Anh lựa chọn thẳng thắn nói ra tất cả.
“Sau đó, anh lại nghĩ có lẽ chúng ta sẽ gặp một người phụ nữ tốt bụng, những gì anh lo ngại sẽ không xảy ra. Anh thật sự muốn có một đứa con của chúng ta! Anh đi tìm bác sĩ, hỏi rất nhiều vấn đề, phẫu thuật lấy noãn không đơn giản như chúng ta tưởng tượng, nó rất đau đớn, cũng gây tổn hại rất lớn đến sức khoẻ, đầu dò dài đến hai mươi phân sẽ khiến em chảy máu, có một số người sau khi lấy noãn, kích thích quá độ, dẫn đến băng huyết, có thể nguy hiểm đến tính mạng.”
“Anh biết, mỗi bác sĩ đều phóng đại khả năng xấu nhất để cảnh báo chúng ta, nhưng, anh thật sự cảm thấy rất sợ hãi.” Nhẹ nhàng vuốt tóc cô, anh tưởng rằng những chuyện này anh cả đời sẽ không bao giờ nói cho cô biết.
“Anh đi qua phòng bệnh, lúc đó, có hai người phụ nữ, họ đều đã được lấy noãn đang đợi cấy ghép, anh hỏi họ, có thể chịu đựng được không? Em biết họ nói thế nào không?”Anh nhìn vào mắt cô, nhấn mạnh từng chữ, “Kiếp sau, thà làm đàn ông.”
Cô sững sờ.
“Lấy noãn, không phải là đau đớn một lần, họ nói rất đau, có khi ba ngày không thể xuống giường, đây là cái giá phải trả cho việc sinh con.” Anh tiếp tục nói, tâm