Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2659 lượt.

OU này.” Cô cười.
Trong ngày hôm nay, nụ cười đầu tiên của cô là do Phi Phàm mang lại.
Bất luận nó muốn biểu đạt cô mau khỏi bệnh hay quả thật muốn nói Mami, I LOVE YOU thì cô cũng đều rất vui.
“Thích là được rồi.” Cảnh cũng cười nhẹ.
Hứa Ngạn Thâm bước vào, “Hạ Hà đâu?” Nhìn thấy hai người đang cười với nhau rất tình tứ, anh không biết nên nói gì, đành lấy cớ hỏi Hạ Hà.
Nhìn thấy anh, nụ cười trên môi Chức Tâm tắt ngóm.
“Em đang ở đây!” Trong nhà bếp, Hạ Hà nói vọng ra.
Hứa Ngạn Thâm đã nhìn thấy tấm thiệp trên tay cô, và dòng tiếng Anh “lấy lòng” trên đó, anh ngập ngừng lại, “Hai người từ từ nói chuyện, tôi đi chuẩn bị bữa tối.” Nắm tay anh đút trong túi quần, không rút ra.
Vì anh không muốn cô nhìn thấy các khớp ngón tay anh đã trắng bệch.
Anh đã hứa với cô anh sẽ thay đổi.
Một là anh không thể ra tay với “ân nhân”, hai là không muốn mình bị trừ điểm, cho nên, cách tốt nhất là anh rời khỏi đây!
Nhưng vì sao mỗi lần nhìn thấy gã trai này là cô vui vẻ đến vậy, còn nhìn thấy anh, nụ cười đó lại tắt đi? Chẳng lẽ ở bên anh thật sự khổ sở đến như vậy sao?!!
Trong bếp, Hạ Hà đã giúp anh rửa toàn bộ rau.
Anh bước vào.
“Anh về rồi à! Em nói anh nghe…” Hạ Hà ngừng việc đang làm, tiến sát tới anh, định kể cho anh nghe chuyện xảy ra hôm nay.
Nhưng, tất cả những lời định nói bị gương mặt tối sầm của anh làm cho nghẹn lại.
“Xảy ra chuyện gì? Công ty xảy ra chuyện gì à?” Hạ Hà hỏi.
“Không có.” Anh trả lời.
Anh im lặng từ chối bất cứ người nào muốn lắng nghe tâm sự của mình.
Hạ Hà mấp máy môi định nói, nhưng không biết phải nói thế nào.
“Có làm thức ăn không?” Hạ Hà thận trọng hỏi.
“Ừ.” Anh đáp một tiếng, cầm lấy tạp dề cô đưa.
Anh mặc chiếc tạp dề màu mỡ gà mà Hạ Hà mới mua vào, quay người, nhíu mày, “Nhìn gì?” Thái độ của Hạ Hà như thể cằm sắp rơi xuống đất vậy.
Đây không phải là nhà, Hạ Hà cũng đang ở đây, không phải nấu xong là có thể đi tắm ngay.
Nếu người anh đầy mùi dầu mỡ sẽ không tốt cho sức khoẻ của Chức Tâm.
“Anh… anh… anh… đẹp trai thật đấy!” Hạ Hà cười lớn, tấm tắc khen, “Đợi chút nữa nhất định nhất định phải mặc ra cho Chức Tâm xem! Thật vô cùng quyến rũ!”
Anh lấy xẻng xào thức ăn gõ vào đầu cô, “Chúng ta nấu món gì đầu tiên?” Thức ăn anh nấu hôm qua, nhìn phát khiếp, nếu không phải vì vội, anh thật chẳng dám mang đến cho Chức Tâm.
May mà hôm nay có nhiều thời gian.
Anh cố tình phớt lờ đôi nam nữ bên ngoài.
“Muốn cải thiện tình trạng thiếu máu của Chức Tâm phải nghĩ đến dạ dày của cô ấy, chúng ta cần bắt đầu từ thức ăn có nhiều sắt, lại phải chế biến thanh đạm là chủ yếu! Chúng ta nấu cháo gà hoàng kỳ trước!” Hạ Hà đã lật danh mục dinh dưỡng xem trước rồi.
……
Đúng lúc Cảnh đến thì cô truyền máu xong, cô nhờ Cảnh giúp mình thu dọn đồ đạc.
“Bây giờ xuất viện sao?” Cảnh nhíu mày.
“Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, ông ấy nói tình trạng của tôi bây giờ nếu không muốn nằm viện thì có thể về nhà điều trị.” Còn hai túi máu và một ít thuốc tiêm cũng đã bàn bạc xong, bệnh viện sẽ cho người đến nhà truyền máu, tiêm thuốc cho cô.
“Không ở lại thêm ít ngày nữa à?” Cảnh không đồng tình cho lắm.
“Cậu biết ở đây một ngày tốn bao nhiêu tiền không? Tiền lương một tháng của tôi cũng không đủ trả một ngày.” Cô cười, giả vờ nhẹ nhõm.
Không nói nhiều nữa, Cảnh bước tới trước dìu cô.
Nhận máu của cậu, cô cảm thấy rất nặng lòng, cũng như vậy, tiêu tiền của người chồng sắp ly hôn, cô cảm thấy đó là gánh nặng.
Giữ chặt cánh tay cậu, cô xuống giường, đứng vững.
“Có chào anh ta một tiếng không?” Dìu cô đến cửa, Cảnh hỏi.
Cô suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, quyết tâm nói, “Không.”
Có lẽ, không có ràng buộc đến cuối cùng, không được quấn quýt đến trọn đời với người mình yêu thương nhất sẽ tiếc nuối một đời.
Nhưng, dừng lại ở đây là hay hơn cả. Cô nghiêng về sự tự do của trái tim hơn là trói buộc của tình yêu.
Xin lỗi.
Cô âm thầm nói xin lỗi trong lòng.
Có lẽ quyết định này rất đau đớn nhưng cô biết anh là người đàn ông kiên cường, không có cô, anh sẽ vẫn sống rất tốt.
Tiếng cười thi thoảng vọng ra trong bếp khiến cô càng khẳng định lựa chọn của mình hơn.
……
Cảnh giúp cô mở cửa.
Hứa Ngạn Thâm đang bê bát cháo, đứng khựng lại ở cửa.
“Em định đi đâu?” Anh cố giữ vẻ trấn tĩnh.
“Cảm ơn sự chăm sóc của anh trong mấy ngày qua, em về nhà đây!” Mấp máy môi, cô khiên cưỡng mỉm cười.
Cảnh tiếp tục dìu cô, nhưng Hứa Ngạn Thâm đã đứng chắn ở cửa.
“Quay lại!” Giọng anh rất nặng nề rất lạnh lùng.
Nhưng, cô vẫn bình thản, “Ngạn Thâm, em đã nghĩ kỹ rồi, đã đến lúc trả lời anh.”
Tim anh đập từng hồi từng hồi, rất nặng nề, rất chậm chạp, giống như một tên tử tù nghe đọc lệnh thi hành án phạt đã biết từ lâu.
“Chúng ta không thể quay lại được nữa.” Cô đưa ra câu trả lời.
Nói xong, cô ngẩng đầu, khẽ giọng nói với Cảnh, “Đi thôi.”
Vừa đi được một bước, cổ tay cô bị chụp lại.
Rất chặt, không buông.
Cô nhìn bàn tay anh, nắm rất chặt, gân xanh hằn lên, đập liên hồi thể hiện tâm trạng như sắp nổ tu


Ring ring