Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.
ng của chủ nhân nó.
“Ngạn Thâm, anh buông tay ra đi! Anh không buông thì chỉ có bức chết em mà thôi.” Cô nói bằng giọng rất nhẹ rất nhẹ.
Có thật bắt cô phải nhảy lầu, nhảy sông, hay đâm vào xe thì anh mới cam tâm không?
Anh chấn động mạnh.
Thấy anh buông tay, Cảnh dìu cô đi lướt qua anh, từng bước từng bước hướng ra ngoài.
Anh vẫn đứng đờ ra, lòng tự tôn khiến anh không thể quay đầu, không thể cầu xin cô.
Ngoài quỳ thụp xuống, những gì có thể cầu xin cô, anh đều đã làm rồi, bây giờ, anh còn gì phải cầu xin nữa?
Còn cô, cũng như vậy, thân thể cứng đờ, bước chân nặng nhọc, nghe tiếng trái tim mình tan vỡ.
Hai người càng lúc càng xa nhau.
Cảnh bắt một chiếc taxi, cô đang định vịn cửa ngồi vào trong xe.
“Chức Tâm, đợi đã!” Phía sau, có tiếng người gọi với theo.
Cô quay đầu lại.
Hạ Hà đang thở hồng hộc đuổi theo, “Chức Tâm, có phải vì mẹ anh ấy không? Tôi đi nói với Ngạn Thâm!”
Cô lắc đầu.
“Ở lại thêm nữa, chỉ có thể giúp tôi nhìn thấy rõ hơn mình ngây thơ đến mức nào.” Cô cười nhạt nói với Hạ Hà.
Vì không thể buông bỏ nên cô vẫn cứ ngây thơ, tưởng rằng trốn tránh vấn đề giữa họ thì sẽ được bình yên.
Là mẹ anh, đã khiến cô nhận rõ tất cả.
Cô còn ở lại, ở lại đến cuối cùng, sẽ xuất hiện Lãng Lãng thứ hai do cha anh lên tiếng.
Những chuyện này, chịu đựng một lần là đủ lắm rồi.
Cô rất mệt, vai cô quá nặng, đã không còn có thể chịu nổi gánh nặng phải đối mặt trong tương lai khi lựa chọn ở lại.
Câu chuyện về cô bé Lọ Lem mãi mãi chỉ là chuyện cổ tích.
Nếu hôm nay, đổi lại là Hạ Hà, dù không được khoẻ, dù tuỳ tiện nhận nuôi một đứa trẻ thì địa vị của Hứa Ngạn Thâm trong Hứa gia cũng sẽ được củng cố.
Xung đột thực tế mãi mãi bày ra ở đó, từ giây phút đầu tiên chào đời, đã không thể thay đổi.
Hạ Hà hiểu rồi.
“Chức Tâm, nếu hôm nay cô ra đi chính là lựa chọn từ bỏ. Tôi sẽ theo đuổi anh ấy cho dù chúng ta không thể làm bạn của nhau được nữa!” Hạ Hà tỏ ra rất nghiêm túc, để cô xác định lại lần nữa lựa chọn của mình.
Tim cô đau đớn.
Nhưng cô bình thản gật đầu.
“Bất luận thế nào, tôi cũng sẽ là bạn của cô.” Quay người, cô chui vào trong taxi.
“Chức Tâm!” Nhưng Hạ Hà lại gọi cô.
Cô lại quay đầu lại.
“Ít ra, cũng phải ăn một muỗng cháo do chính tay anh ấy nấu chứ.” Hạ Hà đưa bình giữ ấm cho cô.
“Bảo trọng.” Nói xong, Hạ Hà quay người đi.
Hứa Ngạn Thâm, sau này giao cho cô rồi!
Trong taxi.
Chức Tâm mở bình giữ ấm ra, mùi hoàng kỳ xông lên mũi, nước mắt cô đã từng giọt từng giọt rơi vào bình cháo.
Cảnh lặng lẽ lau sạch muỗng rồi đưa cho cô.
Tay run run, cô múc một muỗng.
Hơi mặn.
Cô ôm mặt, hai vai run lên, oà khóc nức nở.
Sự thức tỉnh muộn màng
Tiết trời tháng Mười đã trở lạnh.
Ai rời xa ai thì cũng chỉ cảm thấy trái tim mình như bị ai đó khoét sâu một lỗ, thế giới không vì thế mà nổ tung.
Cuộc sống cũng vẫn tiếp diễn.
Trong phòng cô chất đầy các thể loại tạp chí ẩm thực.
Một tháng trước, cô ngồi trong taxi ôm chặt bình giữ ấm, cứ khóc mãi khóc mãi, khóc đến nỗi trái tim chảy máu, khóc đến nỗi mất cả tiếng, hạ đường huyết lả đi.
Lúc đó, cậu rất lo lắng.
Nhưng không ngờ, cô rất kiên cường đứng lên.
Nụ cười của Chức Tâm, khựng lại vài giây. “Chắc là vậy.” Cô đáp bừa một tiếng.
“Chờ đợi bài viết về món ngon của chị.” Cảnh làm động tác cầm bút, cổ vũ cô viết bài.
Trong một tháng nay, chỉ cần ăn được món nào ngon, cô đều ghi chép lại, từ chỉ một vài câu sơ sài ban đầu, bây giờ đã suôn mượt và đầy cảm hứng. Đó là những suy nghĩ, cảm nhận rất chân thực của cô, khiến bây giờ Cảnh cũng hình thành thói quen đọc “tác phẩm” do cô viết ra.
Cô cười, tiếp tục viết.
“Chức Tâm, chị chuẩn bị ngày mai đến tòa soạn thật à?” Cảnh hỏi cô.
“Ừm. Tôi đã nghỉ phép một tháng rồi, cơ thể cũng đã hồi phục rất nhiều, dĩ nhiên có thể trở lại đi làm được rồi!” Cô không ngẩng đầu lên.
“Chị không ngại sao?” Cảnh hỏi cô.
Chuyện cô bị lãnh trọn một cái tát vào mặt vì bị nghi ngờ là người thứ ba, cậu cũng biết.
“Vì sao tôi phải ngại chứ?” Cô ngước mắt lên, có chút man mác.
“Anh Từ…” Cậu cũng là gần đây mới biết, thì ra hồi trước Từ Nhân Thư đã theo đuổi Chức Tâm rất khổ sở.
Anh Từ…
Chức Tâm ôm đầu, cố vắt óc suy nghĩ.
Cô biết Cảnh đang nói đến ai, nhưng sao cô không nhớ ra tên đối phương thế nhỉ.
“Tên anh ấy là…” Cô hỏi lại Cảnh.
“Từ Nhân Thư, chị gọi anh ấy là lão đại.” Cảnh ngớ ra.
Ồ ồ ồ, Từ Nhân Thư! Nhưng câu hỏi lại được lập lại, “Sao tôi lại phải ngại?”
Cô là bị mắc chứng biếng ăn mới nghỉ phép ở nhà, có liên quan gì đến ngại cơ chứ?
“Chị quên rồi à? Vợ của anh Từ mắng chị là hồ ly tinh, còn bạt tai chị nữa.” Cảnh nhắc cô.
Cô cũng ngẩn ra, ngẩn ra mấy phút cô mới từ từ nhớ lại sự việc.
Má cô đỏ lên, trí nhớ của cô quá kém.
Là do thuốc ư? Mấy hôm nay, tinh thần của cô hồi phục rất nhanh, vô cùng lạc quan, nhưng trí nhớ lại sút giảm, đến khả năng tính toán cũng giảm đi rất nhiều.
“Chức