Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2667 lượt.
ạn Thâm, chúng ta là người của hai thế giới khác nhau, chỉ là đã sai lầm đi chung đường với nhau, có lẽ kết cục hôm nay giống như một sự sửa sai vậy.” Bất luận là cuộc sống hay khác biệt về tư tưởng, họ đã cách nhau rất xa rồi.
Nếu lại sống cùng nhau, chỉ e sẽ lập lại những tổn thương liên tiếp không bao giờ dứt được.
“Nếu là sai lầm, anh cũng phải tiếp tục kéo dài sai lầm này! Anh không thể không có em! Đời này kiếp này, dù không còn yêu nhau nữa anh cũng vẫn sẽ tiếp tục!” Anh đột nhiên trở nên giận dữ, hai tay giơ lên cao, đấm mạnh xuống giường.
Cô kinh hãi.
Đột nhiên, anh vô cùng giận dữ, “Sớm muộn có một ngày, anh sẽ làm cho em quên tất cả ký ức trong quá khứ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu!” Anh mất đi lý trí, ăn nói lung tung.
Sớm muộn có một ngày, cô sẽ quên đi vết thương lòng này và trở về bên anh.
Chỉ là, có thật có ngày đó không?
Hai người hình như đã rơi vào chiếc hố tận cùng của sự đau đớn, cô cố sức vùng vẫy thoát ra, còn anh cố sức giữ cô lại.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy mình hình như bắt đầu đứng ở bên ngoài, hình như đang xem câu chuyện của người khác.
Thì ra, có một số chuyện, có một số tình cảm, cô đã dần dần học được cách buông tay.
Anh ngọ nguậy đứng lên, cuối cùng, anh đã ngồi dậy thành công, anh từng bước từng bước ngật ngưỡng bước tới chỗ cô.
“Anh muốn em…” Vừa nói xong, cơ thể nặng trịch của anh đã loạng choạng đè cô sát vào tường.
Cô ưỡn thẳng lưng, nếu cô đủ nhẫn tâm, cây chích điện chỉ cách cô vài tấc.
Anh thở hổn hển, mùi rượu nồng nặc phả vào mặt cô.
“Em đã đồng ý chúng ta mỗi tuần gặp nhau một hai lần rồi!” Anh ôm chặt lấy cô.
Thật bi ai, hết giờ làm mỗi ngày, anh đều đợi dưới chung cư nhà cô một, hai tiếng đồng hồ, đợi cô hồi tâm chuyển ý gõ cửa xe anh.
Anh có lòng kiêu hãnh của anh, đã bị cự tuyệt đến mức này rồi, anh còn có thể làm gì chứ?! Nhiều hơn thế nữa, anh thật không làm được.
“Em đã đồng ý anh có thể muốn em rồi!” Anh hậm hực.
Cô rùng mình, cố gắng giữ bình tĩnh, “Anh bình tĩnh lại đi!” Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh như vậy.
Môi anh, đã áp mạnh vào môi cô, cô vùng vẫy dùng hết sức đẩy anh ra.
Anh đứng không vững, ngã ra sàn nhà.
Cô thật nhẫn tâm.
“Vì sao anh không thể giống em nói đến là đến, nói đi là đi? Vì sao anh lại yêu em như thế? Vì sao anh lại trở nên bi thảm thế này?…” Anh nằm trên sàn nhà lẩm bẩm.
Vì sao, tình yêu của anh lại mãnh liệt, mãnh liệt đến sắp biến thành hận thế này?
“Thẩm Chức Tâm, anh mong em chết đi cho rồi! Em chết rồi, anh sẽ không nhớ em nữa…” Cuối cùng, anh căm hận lặp lại, “Vì sao… em không chết đi… chết… rồi… thì tốt biết mấy.” Một năm trước cô nên chết đi mới phải… Tình yêu của họ sẽ chỉ dừng lại ở những ký ức tốt đẹp…
Anh nhắm mắt lại, cuối cùng cũng chịu thua cơ thể mệt mỏi, đau đớn của mình.
Cô vẫn đứng ngây ra.
Nỗi đau khổ của anh đã truyền tới tận đáy trái tim cô.
“Em phải làm gì để chúng ta có thể bình thản buông tay đây?” Cô lẩm bẩm.
Chẳng lẽ, cô phải biến mất khỏi thế giới này thì mới tháo được nút thắt chết này sao?
* * *
Hôm sau, anh tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.
Anh nằm dưới chăn, không có một mảnh vải trên người, quần áo ướt của anh tối qua đã được giặt sạch sẽ, xếp ngay ngắn ở đầu giường.
Cô đã không còn ở trong phòng, hoặc là nên nói, tối qua, cô không ngủ ở trong phòng.
Anh ngồi dậy, mặt lạnh tanh mặc quần áo vào.
Ký ức về tối qua, một số chỉ còn là những mảnh chắp vá, một số rất rõ ràng.
Nhưng anh có thể chắc chắn một chuyện.
Anh đã say bí tỉ, say đến mất mặt.
Nên nói gì không nên nói gì anh cũng đều đã nói rồi, chuyện muốn làm anh lại chẳng làm được chuyện nào cả.
Anh biết rõ đàn ông lúc say bí tỉ không thể “hành sự” được.
Anh bình thản, điềm tĩnh đứng dậy, tay đặt lên nắm cửa, nếu nhìn thấy cô, anh sẽ nói với cô, mong cô quên tất cả những chuyện đã xảy ra hôm qua.
Mở cửa ra, người ngồi trên sô pha khiến anh khựng lại.
“Tỉnh rồi à?” Cảnh vừa giở tạp chí vừa hờ hững nói với anh, “Chức Tâm đi làm rồi. Chị ấy dặn tôi nói với anh tỉnh rồi thì uống bát canh giải rượu đằng kia, nếu không anh sẽ bị đau đầu. Còn nữa, chị ấy đã mua bữa sáng và sữa để sẵn trong lò vi sóng, anh hâm nóng một lát là có thể ăn được rồi.”
Mắt anh sa sầm, không có tâm trạng nghe những gì đối phương nói.
“Mới sáng sớm sao cậu lại ở đây?” Anh chất vấn.
“Tôi ở nhờ ở đây cũng gần hai tháng rồi.” Cảnh bình tĩnh trả lời.
Ngực anh nhói lên.
Vậy là họ đã sống chung nhà gần hai tháng rồi ư? Anh thật nực cười, vì gã trai này hầu như không ra khỏi nhà nên anh tưởng hắn không tồn tại, anh tưởng cuộc gọi từ điện thoại cố định hôm đó chỉ là trùng hợp.
Thì ra, họ đã sống cùng nhau từ lâu rồi.
Cố gắng của anh, sự đeo bám của anh đều là trò cười.
Còn tối hôm qua, cô đã ngủ ở đâu?!
Thì ra con người khi đau đớn đến tột độ sẽ thành tê dại.
“Cám ơn các người đã giúp đỡ.” Bữa sáng trong bếp, anh không buồn liếc mắt, bình thản mở cửa đi ra.
Đang lúc định bỏ đi, anh suy nghĩ một lát rồi bỗng nhiên bình thản vứt lại m