Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2668 lượt.

một sai lầm ngớ ngẩn như thế.
Khả năng khác… như bác sĩ mô tả, cô bị tâm thần…
“Cô Thẩm, thuốc mà cô mang đến, trong mắt người bình thường rất giống với loại thuốc nhập SRS, nhưng loại thuốc này nặng gấp mười lần loại thuốc SRS cô nên uống.”
Gấp mười lần…
Cổ họng cô như bị siết chặt, không thốt được nên lời.
“Vì là thuốc nặng nên lúc uống quả thực rất có hiệu quả, cô Thẩm có cảm thấy tinh thần mình bắt đầu lạc quan trở lại không, nhưng uống trong một thời gian sẽ khiến cô trở nên lãnh cảm, vì trí nhớ của cô bắt đầu sút giảm, thậm chí phản ứng cảm xúc cũng chậm hơn người bình thường mấy lần, nếu cô uống tiếp, đầu óc sẽ trở nên mơ hồ, bắt đầu tổn hại trí nhớ, sống trong thế giới hư cấu của mình, không thoát ra được.”
Đó không phải là ngây ngây dại dại rồi sao…
Một cảm giác buốt giá đến tận xương từ gót chân truyền tới tim.
“Cô Thẩm, may mà phát hiện sớm, tôi sẽ lập tức kê đơn thuốc khác cho cô! Lúc đổi thuốc, cô phải đặc biệt chú ý đến cảm xúc của mình, nếu có cảm giác chán ghét trần thế thì phải lập tức đến bệnh viện ngay…”
Thuốc…
Cô không còn dám uống thuốc nữa.
Bác sĩ viết đơn thuốc xong, ngước mắt lên, hối hả gọi cô, “Cô Thẩm, cô đi đâu đấy? Cô còn chưa lấy thuốc mà!…”
Nhưng cô làm như không nghe thấy, thẫn thờ bước ra khỏi phòng khám.
“Sớm muộn có một ngày, anh sẽ làm cho em quên hết tất cả ký ức quá khứ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu!”
“Vì sao, anh không thể giống như em nói đến là đến nói đi là đi?…”
“Thẩm Chức Tâm, anh chỉ mong em chết đi cho rồi! Em chết rồi, anh sẽ không còn nhớ em nữa…”
Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào!
Cô bịt hai tai lại, cô không muốn nghi ngờ ẩn ý trong lời nói của anh, không muốn kết tội anh.
Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào!
Anh chỉ là hơi bá đạo một chút, anh chỉ là hơi áp đặt một chút, nhưng anh bao giờ là một kẻ bệnh hoạn như vậy.
Cho dù thường ngày cô luôn tỏ ra mình kiên cường, nhưng cô rất sợ hãi.
Thế giới này hình như đang xoay mòng mòng trước mặt cô, ra vẻ hung hãn trước mặt cô, cô rất sợ, rất sợ…
“Chức Tâm, cậu sao thế? Bác sĩ nói thế nào?” Phi Phi vốn hẹn sẽ cùng cô đến bệnh viện nhưng vì có việc nên giờ mới đến.
Cô vịn tường, thở ra khó nhọc, một lúc lâu, cô mới chớp đôi mắt ngấn nước, “Phi Phi, cậu để tớ một mình có được không?”
Phi Phi sửng sốt.
Cô chưa bao giờ thấy Chức Tâm như vậy, hình như Chức Tâm đang đi đến một thế giới khác, một thế giới không cần bất kỳ ai.
“Để tớ một mình một lát, tớ sẽ ổn thôi.” Cô thất thần lảo đảo cất bước.
Phi Phi đành nhìn theo bóng dáng cô.
……
Một mình, hoảng loạn, rã rời, cô lững thững đi rất lâu rất lâu.
Màu sắc của thế giới hình như đều rất mơ hồ.
Ánh mặt trời phản chiếu trên khuôn mặt trắng bệch của cô, ký ức không ngừng hỗn loạn.
Cô nhớ lúc yêu nhau, cô và anh cùng nằm trên một chiếc giường, cô luôn thích nghiêng người níu lấy anh như một chú gấu koala, tin tưởng và đầy nũng nịu.
Khi chưa nhận giấy đăng ký kết hôn, anh đã mua căn nhà đầu tiên đứng tên cô.
Lòng đầy cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc, cô muốn hù dọa anh, “Anh không sợ em bán nhà lấy tiền rồi chạy mất không kết hôn với anh nữa sao?”
“Được thôi, nếu như em không muốn kết hôn.” Anh tỏ thái độ hờ hững.
Cô không chịu thua, “Hoặc là, anh không sợ sẽ lấy phải một người vợ hoang phí, sau khi kết hôn, anh kiếm được một đồng, em tiêu hai đồng sao?”
Anh trầm ngâm một lát, nói, “Thế thì… tiêu hết rồi chúng ta sẽ cùng trở thành vợ chồng nghèo vậy.”
Mắt cô cay cay.
Là bắt đầu từ lúc nào, trái tim cô hình như đã trở nên khô héo, không thể sống dậy được nữa.
Cô lấy di động trong giỏ xách ra, suy nghĩ rất lâu, khó khăn lắm mới nhớ ra số của anh.
Mới reng vài tiếng, đầu bên kia đã bắt máy, nhưng đối phương im lặng.
Cô phá vỡ sự im lặng đó, miễn cưỡng hỏi bằng giọng vô cùng bình thản, “Hứa Ngạn Thâm, chúng ta có thể tìm một nơi nói chuyện một lát không?”
“Chúng ta có chuyện gì để nói chứ? Nói chuyện ly hôn? Không cần đâu!” Từ sau khi tỉnh rượu, thái độ của anh vô cùng lạnh lùng, từ chối thẳng thừng.
“Anh… thật sự ghét tôi đến thế sao?”
Tối đó, cô cảm nhận rất rõ, anh hận cô.
“Anh không ghét em, nhưng, em quả thật làm anh rất đau khổ.”
Anh không ghét cô, ngược lại, anh khao khát cô, khao khát được ôm cô, hôn cô, khao khát ấy khiến anh đau khổ, khiến anh ức chế đến nỗi tưởng chừng như không thể thở được.
“Thì ra là vì, tôi đã làm đau anh…” Cô thất thần.
Ở bệnh viện, lúc anh lừa cô uống thuốc, thái độ mất tự nhiên, chột dạ, là vì cô làm anh đau ư?
Cô muốn lớn tiếng hỏi anh, vì sao lại đối xử với cô như vậy, nhưng cô lại bỗng dưng bật cười, nụ cười vô cùng buồn bã, rồi cô khẽ giọng nói, “Có phải tôi ngây ngây dại dại rồi anh sẽ rất vui đúng không?
Anh không hiểu vì sao cô hỏi vậy, nhưng, “Nếu em trở nên ngây dại, chỉ cần thuộc về anh, anh thật sự sẽ rất vui!”
Cô sững sờ, cổ họng nghẹn lại.
“Thẩm Chức Tâm, anh lặp lại lần nữa, anh không có gì để nói với em hết, anh sẽ không ly hôn!” Nói xong, anh tức giận cúp má