Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.
giờ?
Phi Phi bên cạnh cũng sốt rột không kém, đã chuẩn bị sẵn giấy bút, vội vàng ghi lại số chứng minh thư và số tài khoản của Nhan Hiểu Tinh.
Ngân hàng HSBC đúng chứ? Cô có một người bạn cũ đang làm trưởng phòng ở đây! Cô sẽ từng bước từng bước lôi kẻ bao cô gái này ra ánh sáng, để xem số tiền này rốt cuộc là ở đâu ra!
Đầu dây bên kia.
“Tâm Ngữ, em có cách nào giúp chị điều tra một người được không?”
“Chị dâu, em làm được! Chị đưa tên người đó cho em!” Dù gì cũng là người nhà họ Hứa, chỉ cần không gấp, điều tra gia cảnh của một người, Tâm Ngữ vẫn có thể làm được!
“Cô ta tên Nhan Hiểu Tinh, là bảo mẫu mới nhận việc trong nhà chị, nhưng hôm nay chị về nhà phát hiện cô ta đã bế Lãng Lãng mất tích rồi!” Cô sốt ruột kể tình hình cho em chồng nghe.
“Nhan Hiểu Tinh…” Trong điện thoại, giọng Tâm Ngữ bỗng nhiên run lên, “Chị là nói cái cô Nhan Hiểu Tinh, năm nay hai mươi hai tuổi? Mắt rất to, cằm… nhỏ, mặt mũi rất xinh đẹp?”
“Đúng! Sao em biết?” Cô gật đầu, một cảm giác khác lạ vây chặt lấy cô.
Tâm Ngữ hình như quen với Nhan Hiểu Tinh.
“Chị… chị dâu, tuyệt đối đừng giữ cô gái này bên cạnh!” Tâm trạng Tâm Ngữ đột nhiên rất kích động, rất hoảng hốt, “Chuyện Lãng Lãng, giao cho em, giao cho em! Chị dâu, chị đừng lo gì hết!”
Tâm Ngữ đặt điện thoại xuống, tim đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô hồn siêu phách lạc, thất thanh lầm rầm, “Anh ơi, làm sao bây giờ?…”
Hôm đó, trong bữa ăn, anh trai rất bình thản, như thể mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, nhưng thật ra cô biết rõ anh mình không thản nhiên đến thế.
Sao có thể đưa Lãng Lãng đi xét nghiệm ADN? Nếu xét nghiệm, cuộc hôn nhân giữa anh và Chức Tâm chắc chắn sẽ tan nát!
Anh trai kiên cường, chỉ là giả vờ trấn tĩnh mà thôi!
Khách sạn Thủy Tinh ở cách xa trung tâm, là một khách sạn biệt thự phức hợp cao cấp. Nó ẩn mình trong khu nghỉ mát với cây cối um tùm, ruộng bậc thang dưới thung lũng, gần gũi với thiên nhiên.
Chỉ là tối đó toàn bộ khu biệt thự chỉ có một nhà sáng đèn, lại mờ mờ ảo ảo.
Trong phòng ngủ của căn biệt thự, chỉ có ánh đèn leo lét, ánh sáng của ngọn đèn hắt ra như những làn bụi đang nhảy múa.
Bước chân vững chãi “lịch kịch lịch kịch” nện trên nền nhà, từ phía hành lang.
Anh mở cửa, hiểu rõ sứ mệnh tối nay của mình.
Anh ngồi trên chiếc ghế cổ sát cửa sổ, ánh trăng che khuất mặt anh, chỉ giữ lại bóng người trịch thượng, kẻ cả khiến người khác nín thở.
Cô gái không nén được hoài nghi, cứ thế này sao họ có thể tiếp tục?
“Chắc hẳn sau khi cô mang thai, thư ký của tôi sẽ cho người đưa cô ra nước ngoài. Mỗi tháng tôi sẽ chuyển một trăm nghìn tệ sinh hoạt phí vào tài khoản của cô, sau khi thai nhi mười sáu tuần tuổi, bác sĩ sẽ rút nước ối của cô xét nghiệm giới tính thai nhi, nếu thai nhi là con gái, tôi sẽ cho cô năm trăm nghìn tệ để phá thai, còn nếu sinh con trai, cô sẽ nhận được một triệu tệ thù lao.” Giao dịch rất rõ ràng.
Anh là một thương nhân, sở dĩ chỉ trả giá một triệu là bởi vì trong mắt anh, cháu đích tôn của Hứa gia chỉ đáng chừng ấy tiền.
“Thế, yêu cầu của em…” Cô gái hỏi vô cùng thận trọng.
“Anh chàng đó là gì của cô?” Anh hỏi thẳng.
“Anh ấy… em…” Cô gái lắp bắp, không thốt nên lời.
“Các người cùng lớn lên trong cô nhi viện, cậu ta là người yêu của cô đúng chứ?” Anh thẳng thắn, rất ghét tính huyên thuyên với người khác.
Lúc đó, Tâm Ngữ chọn cô là vì cô đã có người yêu, còn có ý định hy sinh vì người mình yêu.
Anh cần chính là loại người này! Xong việc sẽ tránh xa anh, đừng bám riết lấy anh!
“Em… anh ấy, không… em, em… anh, anh yên tâm, em vẫn còn trinh tiết…” Không biết phải giải thích thế nào, mặt cô đỏ lên, trong ánh trăng lờ mờ, giống như một đóa hoa bách hợp kiều diễm.
Nhưng, anh vẫn như gỗ đá chẳng buồn nhìn đối phương lấy một cái.
“Cậu ta sẽ gia nhập ‘Truyền kỳ’, sẽ trở thành ‘Ảnh’.” Anh lạnh lùng hứa.
Việc bổ sung thành viên mới cho Truyền kỳ nói là tuyển chọn công khai, nhưng những kẻ dùng tiền bạc, quan hệ đi cửa sau lại rất nhiều, chỉ dựa vào giọng hát và gương mặt đẹp không thể tiến vào vòng chung kết.
Có được lời hứa của anh, cô gái thở phào, “Thế… chúng ta bắt đầu chứ…” Thật ra, trong lòng cô còn giấu một bí mật, cô đã từng gặp anh.
Nhân viên ở công ty môi giới, không thể cầm lòng trước lời khẩn cầu vô cùng tội nghiệp của cô, cuối cùng đã tiết lộ thân phận của anh.
Trước khi đến khách sạn Thủy Tinh, lúc anh đi thị sát hiện trường, cô lẫn trong đám diễn viên quần chúng, đã từng nhìn thấy anh. Thật bất ngờ, anh vô cùng đẹp trai, chói lòa đến mức người khác chỉ đứng từ xa ngưỡng vọng đã thấy tim mình run lên.
“Em… không có kinh nghiệm, anh… anh… phải dẫn dắt em…” Thẹn thùng, cô ngẩng đầu lên, ngón tay run run kéo phéc-mơ-tuya chiếc đầm của mình.
Chiếc đầm rơi xuống đất, chỉ tiếc là, thân hình thon thả không mảnh vải che thân đó lại bị bóng tối che lấp mất.
Lấy hết can đảm, cô từng bước từng bước tiến về phía người đàn ông lạnh l