Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.
ùng, bất động đang ngồi trên chiếc ghế cổ gần cửa sổ.
“Đợi đã!” Hàm răng trắng sắc lạnh, trong bóng tối lại càng hiện rõ, “Tôi hình như chưa nói với cô yêu cầu của tôi…”
……
Mồ hôi lạnh rịn trên trán anh.
“Chức Tâm…” Tiếng kêu mộng mị làm anh tỉnh dậy.
Lại thấy trong mơ.
Từ lúc cô gái đó có con, mỗi lần ngủ một mình, anh đều gặp ác mộng, trong mơ anh thấy mình bị người nhà họ Hứa vây lấy, ép phải làm xét nghiệm ADN với Lãng Lãng, Chức Tâm thì khóc, chất vấn anh vì sao lại đối xử với cô như thế.
Ra khỏi tấm chăn mỏng, anh một mình cô đơn đứng ở ban công.
Gió lạnh thổi tấm rèm cửa bay bay, làm mấy tờ giấy báo cáo điều tra trên bàn làm việc của anh cũng phát ra tiếng lạo xạo.
Nhan Hiểu Tinh.
Anh không ngờ cô ta lại tên Nhan Hiểu Tinh.
Đáy mắt không có cảm xúc càng lạnh lùng hơn.
Màn hình máy tính chớp chớp, không ngừng xoay vòng những hình nền rối mắt.
Ở đó có một e-mail cấp dưới viết cho anh.
Chức Tâm đã hủy vé máy bay.
Trong mối quan hệ giữa hai người, ai bận lòng hơn thì người đó sẽ thua.
Anh kìm nén hai tuần, không thèm để ý đến cô, nhưng, kế hoạch dụ dỗ cô đến Mỹ vẫn thất bại.
Anh không quan trọng bằng tiết mục mới của cô.
Mặt lạnh tanh, như đang suy nghĩ điều gì, anh xoay xoay chiếc điện thoại di động trong tay, bây giờ có nên gọi cho cô không?
Hay là thôi vậy, anh thật sự vẫn còn rất giận cô.
Anh hờ hững vứt điện thoại lên giường, tiếp tục tựa người vào lan can nhìn xuống dưới, đôi mắt híp lại, đang suy nghĩ về ba chữ: “Nhan Hiểu Tinh”.
Mật mã sáu số từng số từng số được bấm rất nhuần nhuyễn, cửa ra vào của biệt thự mở ra.
“Cảnh, em phải làm sao bây giờ?!” Thiếu nữ mười sáu tuổi Thiên Tinh ôm lấy cậu mắt nhòa lệ.
Thở dài, cậu ôm lấy cô, “Thiên Tinh, việc em làm lần này đã đi quá xa rồi!”
Trộn bo bo lẫn với cơm, định lừa mẹ nuôi nhưng kết quả bị người nhà họ Nhan phát hiện.
“Họ nuôi em tám năm, đứa bé trong bụng mới tám tuần thôi, vì sao họ lại đối xử với em như vậy!” Dù cô có xin lỗi thế nào, dù cô có khẩn cầu thế nào, vẫn bị cha mẹ nuôi tức giận đuổi ra khỏi cửa.
Cô rất sợ hãi, cô đã quen sống trong nhung lụa, sở dĩ cô làm như thế là vì sợ phải đánh mất cuộc sống sung sướng này.
“Chuyện học phí em đừng lo, anh nghĩ rồi, bây giờ anh đã bắt đầu đi hát ở các quán bar, đến lúc chúng ta lên đại học sẽ không phải lo về tiền học phí nữa.” Vốn dĩ cậu đi làm thêm là để nuôi sống bản thân, bây giờ lại có thêm Thiên Tinh, cậu bắt buộc phải có dự định khác.
Cha cậu là một nhạc sĩ tài ba, một tác phẩm của ông được mua với giá hàng triệu tệ, còn mẹ cậu là một ca sĩ đang lên thời đó, giấu tất cả mọi người, họ bí mật sống chung với nhau, bí mật sinh con, không ngờ trong một lần trên đường đi công diễn, họ gặp phải tai nạn giao thông, còn “bí mật” mà họ để lại bị đưa vào cô nhi viện.
Cậu thích âm nhạc, nhưng thật ra, cậu không thích hát.
Sau đó, vì Thiên Tinh, cậu phải đứng trên sân khấu giữa một rừng người hừng hực, nghe tiếng kêu gào của các cô gái, chơi guitar điện, hát loại nhạc rock’n’roll mà chính mình cũng thấy lạ lẫm, chán ghét.
“Cảnh. Vì em. Anh nguyện hy sinh tất cả ư?” Thiên Tinh luôn bất an hỏi như thế.
“Có thể.” Cậu cười nhàn nhạt, “Nếu một ngày nào đó em cần anh.”
“Em cũng vậy! Vì trên đời này người duy nhất tốt với em chỉ có Cảnh!” Trong căn phòng thuê cũ kỹ, Thiên Tinh ôm lấy cậu, không chịu buông.
Thật ra, cậu biết, thời gian mười năm, cái ôm ấm áp dành cho nhau của cả hai đã trở nên lạnh lẽo, người trong vòng tay đã biến chất từ lâu.
Thiên Tinh biến thành một cô gái thà khóc trong BMW chứ không chịu cười sau xe đạp.
……
“Cảnh, cậu đang nghĩ gì thế?” Chức Tâm vòng đến trước mặt cậu huơ tay cười với chàng trai đang nhíu mày không biết là đang nghĩ ngợi gì.
Rõ ràng là hai người mới quen biết nhau, nhưng lại có cảm giác như đã quen từ lâu, cô nghĩ, chàng trai đang nhíu mày không biết là đang nghĩ ngợi gì.
Thấy cô đến, cậu định thần trở lại.
“Tôi cố ý đến sớm mười phút, không ngờ cậu còn đến sớm hơn.” Cô cảm thấy ngại, người hẹn là cô nhưng người đến sớm lại không phải là cô.
“Không sao, tôi quen rồi.” Cậu cười ôn hòa.
“Hôm qua có đợi được Thiên Tinh không?” Cô quan tâm hỏi.
Cậu cười bất lực, trả lời, “Cô ấy không đến.”
“Không đến? Cô ấy không có thói quen nghe đài sao?” Cô ngớ ra.
Ngoài hai tiết mục của mình làm, cô còn nhờ những đồng nghiệp khác tìm người trong tiết mục của họ.
“Có, cô ấy cho người mang tới một lá thư.” Cậu nói qua quýt.
Cô càng ngạc nhiên hơn.
“Đã nghe thấy rồi sao lại không xuất hiện chứ?”
“Cô ấy nói là có việc quan trọng hơn, bảo tôi đừng đợi cô ấy.” Cảnh nói hờ hững, uống một ngụm nước, cậu chẳng biểu lộ tâm trạng gì đặc biệt.
Thiên Tinh không muốn gặp cậu.
“Dạo này chị thế nào, mọi việc vẫn ổn chứ?” Chăm chú nhìn ly nước, cậu chậm rãi hỏi.
Cậu luôn nghe tiết mục của cô trên đài, nhận thấy tâm trạng gần đây của cô hình như không được tốt cho lắm.
Cuộc sống gần đây của cô như một mớ bòng bong.
Tâm Ngữ nói đã tìm được Lãng Lãng