Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.
bị xì hơi, nhanh chóng mềm rũ.
Anh… không lên nổi!
Bạch Lập Nhân đần mặt, mãi rất lâu.
Thấy lâu không có động tĩnh, Diệu Diệu vội vơ quần áo rơi trên sàn, miễn cưỡng che lấy tấm thân.
“Anh?”, nhanh thế ư? Xong rồi? Họ làm xong rồi?
Nhưng vì sao không hề thấy đau?
Cô có cảm giác vật đó của anh đã đụng chạm cô, nhưng không thấy đau chút nào.
Rốt cuộc là sao?
Bạch Lập Nhân thẫn thờ đến mức mắt không thể nào chớp lấy một cái.
Anh anh… anh không được???
Giữ thân như ngọc hai mươi tám năm, lúc sắp bước chân qua cửa lại nhận ra, hóa ra bản thân không được?
Anh cứ ngỡ lần trước chỉ là một sự trùng hợp mất mặt ngẫu nhiên mà thôi. Nhưng…
Rõ ràng lần đầu của anh và cô là được mà? Nhưng trong lòng lại có một giọng nói rất nhỏ đang cười giễu: Đồ ngốc, đó là xuân mộng, có hiểu không…
“Bạch Lập Nhân, anh sao vậy?”, Diệu Diệu giật mình, vì sắc mặt anh tái nhợt.
Bị shock vì chuyện gì chăng?
Ban nãy? Lờ mờ hiểu ra, Diệu Diệu cũng tái mặt, lẽ nào, lẽ nào…
Số phận đã định rằng mọi bạn trai của cô đều không được? Cuộc đời cô không thể nào có “tình dục”?
Bạch Lập Nhân cầm quần áo, cũng che bộ phận quan trọng nhất, đờ đẫn đứng lên.
Là người đàn ông, anh không chịu nổi cú shock này.
“Anh không được? Lại không được…”, anh không ngừng lẩm bẩm.
Cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến anh không thể nào xem như chưa có gì xảy ra.
Mấy hôm nay Diệu Diệu cảm thấy Bạch Lập Nhân bắt đầu trở nên kỳ quái.
Sau hôm đó, thực ra họ lại thử thêm lần nữa, không biết có phải vì tâm lý mọi người quá nặng nề hay không, mà cứ gần đến khung thành là không tài nào đá vào lưới được.
Thế là Bạch Lập Nhân bắt đầu ít nói, im lặng đến đáng sợ.
Lúc ăn sáng, anh gõ cửa phòng cô, không như xưa kia là bước vào trong, ngang ngược nhấc cô lên.
Anh chỉ trầm lặng nhìn cô dựa vào tường, chậm rãi ra khỏi phòng. Chỉ khi không có vật gì để tựa vào, anh mới dìu cô, nhưng sau đó lập tức buông ra ngay.
Rửa sạch bọt xà phòng trên tay, rồi lại dùng dung dịch rửa tay rửa lại lần nữa cho sạch.
“Bạch Lập Nhân, em…”
“Đi ngủ trưa đi, tinh thần có tốt thì cơ thể mới hồi phục nhanh được”, anh lại cắt ngang, “Sức khỏe em tốt hơn là anh có thể đưa em về nhà rồi.”
Đưa cô về nhà?
Anh bình tĩnh như vậy khiến cô cảm thấy rất hoảng sợ.
“Bạch Lập Nhân, em… em…”, hoảng đến mức không biết diễn tả thế nào.
Anh đang… định từ bỏ cô sao?
Điện thoại di động của anh lúc này réo vang, anh đi ngang qua cô đang đứng đờ đẫn, lau khô tay, đến phòng khách và nghe máy.
Mới nghe vài câu, anh đã nhíu mày, “Sao có thể? Vô lý, cho dù sản phẩm nhái nhiều đến mấy cũng không nên là sản phẩm mùa xuân chứ!”
Cho dù là công ty của họ mới bắt đầu đẩy vài bộ sưu tập mùa xuân ra thị trường ở thành phố của họ, Thượng Hải, Bắc Kinh, cùng một số thành phố trọng điểm khác sau dịp tết Nguyên Đán.
“Bắt chước y hệt? Chất lượng nhái còn tốt hơn cả vải chúng ta dùng? Mà giá lại chỉ bằng một phần ba?”, càng nghe, vẻ mặt anh càng nặng nề.
Vừa cầm ống nghe, vừa theo sự nhắc nhở của bên kia, anh mở tivi, bấm đến kênh địa phương họ.
Trên bảng tin, quả nhiên đang nói đến vụ việc này.
Đặt điện thoại xuống, tim anh càng lạnh lẽo.
Diệu Diệu hoàn hồn, cũng xem hết bản tin, vẻ mặt bàng hoàng vô cùng, “Sao lại thế này?”
Phóng viên thậm chí còn nói, lợi nhuận khổng lồ của ngành công nghiệp thời trang có thể thấy rõ trên từng sản phẩm hàng nhái này.
Bản tin đang tường thuật, trong cả thị trường này, tất cả đều là hàng nhái của lô hàng mùa xuân mà Động Lực đưa ra, thậm chí chuyên gia còn kết luận rằng hàng nhái giống đến hơn chín mươi phần trăm, hơn nữa chất lượng còn hơn cả hàng thật.
“Bọn họ hiểu gì chứ, bây giờ lương công nhân cao như thế, còn cả thủ tục hành chính, chi phí làm, và cả những nguy hiểm mỗi năm phải gánh khi hết mùa, những chuyện này bọn họ là người ngoài ngành thì làm sao mà hiểu được!”, Diệu Diệu kêu lên.
Động Lực kinh doanh khá tốt, mấy năm nay Bạch Lập Nhân cũng kiếm được rất nhiều, nhưng tuyệt đối không dễ dàng, thoải mái như họ nói. Thế nào gọi là vải mười mấy tệ một mét, tạo thành bộ trang phục ba bốn trăm tệ?!
Bạch Lập Nhân đã bắt đầu gọi điện thoại, nhưng anh lại gọi cho mẹ, “Mẹ, mẹ đến đây chăm sóc Diệu Diệu giúp con, con có việc gấp phải về công ty ngay!”
Công ty thành lập đến nay, tuy trên thị trường luôn xuất hiện vài sản phẩm nhái, nhưng đây là lần đầu to chuyện đến thế.
Có lẽ cả ngành thời trang này, thị trường phân khúc trung cấp cũng chỉ có công ty họ mới gặp phải chuyện này.
Hơn nữa bị báo đài bới móc như thế, lại nói những lời làm khuynh đảo, ảnh hưởng tới người tiêu dùng, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
“Bạch Lập Nhân, em cũng muốn đến công ty”, Diệu Diệu yêu cầu.
“Không được, anh bận lắm”, anh từ chối ngay.
Quãng thời gian tiếp theo chắc chắn anh sẽ rất bận, anh chẳng còn tâm trí đâu chăm sóc cô được.
Anh tin rằng mẹ anh sẽ làm rất tốt.
Nói xong, không cho cô cơ hội yêu cầu nào, an