Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
, Cố Bá Bình cũng bật cười – “Còn phải cám ơn cháu đã giúp, bằng không con bé cũng phải vào tù thay rồi”
Mục Chấn cười cười: “Thật ra còn có Lục Tiểu Trăn, cháu đoán cô ấy cũng âm thầm giúp đỡ, không thì nhà họ Trang cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy”
Thiệu Kính lại quay trở về cuộc sống bình yên sau quãng thời gian bị giam vì vụ án gây thương tích cho người khác; cùng lúc khi vụ án này kết thúc, phiên tòa xử cái chết của Trang Nhiên cũng được mở ra; đáng ngạc nhiên là Thiệu Lâm Phong lại nhận mình là hung thủ, khiến cho Thiệu Kính cảm thấy kỳ lạ.
Ông ta nhờ người nói với Thiệu Kính rằng muốn gặp mặt nhau một lần.
Thiệu Kính không hề muốn đi gặp ông ta, nhưng nghĩ lại thì anh cũng chưa từng dùng thân phận thật sự của mình để đi gặp cái người được gọi là “bố” kia.
Thiệu Lâm Phong đã không còn khí thế sắc bén của ngày xưa, mặc quần áo tù, tóc cắt ngắn, chỉ có đôi mắt là chăm chú nhìn anh.
Thiệu Kính thản nhiên ngồi xuống đối diện ông ta, anh cũng không nghĩ mình làm sai điều gì, chỉ là lấy lại mọi thứ thuộc về mẹ mà thôi.
Lời kia vừa nói ra, cả người Thiệu Kính cứng đờ.
“Cố An Ninh ngay từ đầu đã là bị con ép buộc giữ lại. Chúng ta là bố con, thủ đoạn giống hệt nhau”
Thiệu Kính cắn chặt răng, đốt ngón tay để trên bàn gồng lên, anh và Thiệu Lâm Phong sao có thể giống nhau, bọn họ đâu có giống nhau! Anh và Cố An Ninh…
Thiệu Lâm Phong nhìn anh đang hoảng loạn, lại xấu hổ không trả lời được, cười nhạt lắc đầu: “Chỉ là con may hơn bố, gặp được cô gái không đủ độc ác”
Lông mày Thiệu Kính nhíu lại, Thiệu Lâm Phong không nói tiếp mà ánh mắt nhìn về đâu đó xa xăm: “Sau này bố thật ra chỉ muốn tìm bà ấy về, nhưng bố lại không biết bà ấy hận bố đến thế, chạy trốn khắp nơi kiểu gì cũng không chịu quay lại. Bố cứ nghĩ rằng bà ấy và Chu Bá Bình đã chung sống với nhau”
Thiệu Kính trầm ngâm vài giây, sau đó lạnh lùng nói: “Sau khi chú Chu đưa bọn tôi đi thì mẹ đã lén bỏ đi, bà không muốn làm chú Chu bị liên lụy”
Thiệu Lâm Phong nhìn con trai mình, sau đó nhắm mắt gật đầu: “Bố nên đoán ra bà ấy không phải người như vậy”
Đây là lần đầu tiên Thiệu Kính dùng thân phận thật của mình để ngả bài với Thiệu Lâm Phong, rõ ràng là bình tĩnh hơn anh nghĩ. Anh cho rằng Thiệu Lâm Phong tìm mình để nói những lời này, lúc gần đi, Thiệu Lâm Phong đột nhiên gọi anh lại, nói một cách nghiêm túc: “Tuy rằng bố không biết trước kia cuộc sống của con thế nào, nhưng chắc chắn là rất khổ sở. Bố không ngờ chuyện mình làm lại làm hai mẹ con khổ sở đến như thế, nếu có thể, bố nhất định sẽ không lựa chọn làm vậy. Nếu kết cục của bố có thể làm cho con vui vẻ hơn một chút, nó sẽ là sự bồi thường duy nhất bố có thể cho con. Hy vọng con có thể bớt hận đi một chút, hận ai cũng sẽ không hạnh phúc”
Bóng lưng cao ngất của Thiệu Kính đứng sững ở cửa, đầu ngón tay run lẩy bẩy.
Thiệu Lâm Phong nhìn anh, nói thêm: “Bố hy vọng quãng thời gian còn lại con sẽ không sống trong hận thù. Nghĩ lại xem con muốn làm gì, hãy làm Thiệu Kính thật sự”
Thiệu Kính không do dự mà bước nhanh ra khỏi căn phòng chật chội, những lời nói đó ngập tràn suy nghĩ của anh. Thiệu Lâm Phong rõ ràng là một kẻ hèn hạ, giờ lại ra cái vẻ thâm tình dịu dàng gì chứ.
Thiệu Kính đi ra khỏi nhà tù, ngửa đầu nhìn lên bầu trời tự do cao vời vợi, bầu trời xanh nhạt có vài đám mây, thời tiết rất tốt, còn có ngọn gió mát thoảng qua hai gò má.
Chỉ chớp mắt, mùa đông cứ thế trôi qua.
Lúc Thiệu Kính lên xe, Trì Phi vừa cúp điện thoại, quay lại thấy anh ngẩn ngơ, khẽ lắc đầu: “Tao cứ nghĩ báo thù được rồi thì mày phải vui vẻ chứ”
Thiệu Kính nhếch khóe môi, hung hăng nhìn chằm chằm quá khứ *anh nhìn vào đâu để thấy quá khứ?*
Trì Phi buông tay: “Vừa rồi anh mày gọi, bọn họ đã đến thảo nguyên, sức khỏe cũng tốt, mày không cần lo lắng”
“Ai lo cho anh ta” – Thiệu Kính lãnh đạm đáp lời, vẻ mặt rõ ràng thả lỏng.
Trì Phi cũng không vạch trần, xoay người khởi động xe: “Tiểu Bảo nói rất nhớ mày, tiếc là Cố An Ninh không sinh con, nếu sinh cho mày một đứa con trai, mày sẽ không phải cô đơn nữa”
Trì Phi nói xong thì lén lút liếc người ngồi thù lù đằng sau, Thiệu Kính thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề phản ứng.
---
Thiệu Kính thật sự không quay về biệt thự kia, những nơi liên quan đến Cố An Ninh, anh cố tình niêm phong hết lại. Trì Phi nhiều lúc cũng cảm thấy rằng hai người này thật không có duyên phận, bằng không vì sao cứ hết lần này đến lần kia sai lầm như thế.
Thiệu Đình thật đã đưa Hải Đường và Tiểu Bảo đi thảo nguyên du lịch, Hải Đường nói muốn ở bên Thiệu Đình trong suốt quãng thời gian còn lại. Thiệu Đình giao toàn bộ công ty và sản nghiệp lại cho Thiệu Kính, tất cả mọi người trong cuộc sống chớp mắt đều biến mất sạch sẽ, cứ như chưa từng có ai xuất hiện vậy.
Thiệu Kính đứng bên cửa sổ sát đất quan sát thành phố, đáy lòng bỗng cảm thấy có chút cô đơn.
Khi làm tất cả để đạt được mong muốn của mình, vẫn có một người ở ngoài kế hoạ