Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.

vậy?”
Tang Đồng sắc mặt trắng nhợt, thanh âm run rẩy hỏi: “Anh, anh không phải đã quên……”
Trời ơi, có cần phải cẩu huyết như vậy hay không, cư nhiên mất trí nhớ!
Lạc Hưởng Ngôn trầm mặc nhìn Tang Đồng một hồi lâu, mới sâu kín nói: “Đúng vậy a, tôi cái gì cũng không nhớ, chỉ nhớ rõ em là vợ của tôi……”
Lạc phu nhân ho nhẹ một tiếng: “Nếu tỉnh, mẹ đi về trước đây, con nằm viện, lưu lại một đống chuyện cần mẹ đi xử lý.”
Lạc Hưởng Ngôn cười cười, làm nũng nói: “Mẹ, ngài vất vả rồi, ngày mai con muốn uống canh mẹ hầm.”
Lạc phu nhân hừ nhẹ một tiếng, nhưng cũng không có phản đối, trước khi đi liếc Tang Đồng một cái.
Tang Đồng uất ức quyệt miệng chỉ trích: “Anh lại gạt tôi nữa a, làm tôi sợ muốn chết…… Tôi còn tưởng rằng anh mất trí nhớ!”
Lạc Hưởng Ngôn buồn cười nói: “Nào có dễ dàng mất trí nhớ như vậy, chưa từng thấy qua em đóng phim bị điện giật, sao có thể tưởng tượng ra tình tiết nhàm chán như vậy?”
Tang Đồng xách cái ghế ngồi ở bên cạnh, cúi đầu xoắn ngón tay, nửa ngày mới mở miệng: “Cám ơn anh đã cứu tôi……”
Lạc Hưởng Ngôn than thở: “Em không cần cảm thấy có lỗi, chuyện này lại không trách em…… Nếu em thật muốn xin lỗi, chi bằng cùng anh đi!”
Tang Đồng tức giận nhìn chằm chằm hắn: “Anh có vấn đề phải không, đầu cũng bể rồi còn muốn nói chuyện không đứng đắn, có phải não anh bị thu hẹp lại không? Hay là cung phản xạ của anh dời xuống hết nửa người dưới rồi hả?”
Lạc Hưởng Ngôn uất ức hề hề oán trách: “Anh đều thành như vậy em vẫn không thể đối với anh dịu dàng một chút? Lại nói anh bị thương là đầu, nửa người dưới chức năng một chút vấn đề cũng không có, súng gươm không ngã! Ai anh nói em đừng đổi chủ đề a, như thế nào? Làm bạn gái của anh được không?”
Tang Đồng lắc đầu một cái nghiêm túc nói: “Lạc Nhị gia, anh đã cứu tôi, tôi rất cảm kích, nhưng tôi không thể đồng ý anh…… Không ngại nói cho anh biết, thật ra thì toi đã có người trong lòng rồi, t ôi có bạn trai, thật xin lỗi……”
Lạc Hưởng Ngôn trầm mặc, phòng bệnh nhất thời yên tĩnh có chút dọa người, ngay cả tiếng dịch truyền nhỏ tí tách cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Tang Đồng thấp thỏm nhìn hắn, Lạc Hưởng Ngôn đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Có bạn trai thì thế nào…… Thôi, đã trễ vậy rồi, em đi về nghỉ ngơi đi.”
Tang Đồng đứng lên, chần chừ hỏi: “Vậy còn anh? Buổi tối không ai trông chừng không tốt lắm đâu……”
Lạc Hưởng Ngôn mệt mỏi nhắm mắt lại: “Không có việc gì, có bác sĩ y tá ở đây…… Có em ở đây tôi không ngủ được.”
Tang Đồng suy nghĩ một chút, nói: “Vậy cũng tốt, sáng sớm ngày mai tôi lại tới thăm anh.”
Tang Đồng vẫn không rời đi, mà ra ngoài mua một ít thức ăn, liền một mình ngồi trên ghế ngoài hành lang, chờ trời sáng có người tới chăm sóc hắn, cô mới có thể yên tâm rời đi.
Ban đêm không biết thiếp đi lúc nào, cũng may điều hòa bệnh viện mở đủ ấm, thật cũng không có chuyện gì.
Tang Đồng đi toilet sửa sang lại mình một chút, nhìn đồng hồ, sau đó chạy ra bên ngoài bệnh viện mua cháo.
Lạc Hưởng Ngôn tỉnh lại, đã nhìn thấy mẹ mình đang say sưa bưng chén cháo ăn ngon lành.
“Mẹ, ngài đã tới, còn chưa ăn cơm sao?”
Lạc phu nhân nuốt xuống ngụm cháo, giống như lơ đãng nói: “A, ăn rồi, chỉ là nhìn thấy Tang Đồng mua cháo, mùi vị không tệ, con lại chậm chạp không tỉnh, mẹ liền ăn!”
Lạc Hưởng Ngôn kinh ngạc hỏi: “Cô ấy đưa tới? Cô ấy sao lại tới sớm như vậy, người đâu……”
Lạc phu nhân không chút để ý vừa ăn vừa nói: “A, mẹ đã hỏi trực y tá rồi, nghe nói cô ấy một mình ở bên ngoài hành lang đợi cả đêm, mới vừa nói phải trở về làm việc nên đi trước rồi.”
Lạc Hưởng Ngôn nghe vậy trong lòng vừa vui mừng vừa đau lòng, cau mày vô cùng bất mãn oán trách: “Mẹ ngài sao lại ăn cháo của con, con là bệnh nhân, cho con……”
Lạc phu nhân ngạc nhiên nhìn hắn: “Mẹ đã ăn rồi con còn ăn à?”
Lạc Hưởng Ngôn hừ một tiếng thò tay tới tiếp nhận: “Ăn, vốn chính là cho con!”
Lạc phu nhân ưu nhã lau khóe miệng một cái, cười trêu nói: “Ăn ngon không?”
Lạc Hưởng Ngôn không để ý tới bà, đem phần cháo dư lại vài hớp ăn sạch. Thật ra thì hắn bị thương vừa mới tỉnh lại, căn bản không có khẩu vị gì, không hiểu sao một chén cháo bình thường căn bản nhìn không thuận mắt mà lại thơm như vậy, yêu thích ăn không ngừng.
Lạc phu nhân than thở: “Đến nỗi này sao, mẹ xem cái cô Tang Đồng đó cũng không phải thật tốt, cư nhiên để cho con xả thân quên mình đi cứu……”
Lạc Hưởng Ngôn vẫn chưa thỏa mãn buông chén xuống nói: “Con thích!” Suy nghĩ một chút, lại “Hắc hắc he he” mà cười, lấy lòng nói, “Mẹ, ngài gọi điện thoại cho Tang Đồng, nói là…… Ngài bận rộn chuyện của công ty, không rãnh tới chăm sóc con trai của ngài, bảo cô ấy đến đây đi!”
Lạc phu nhân nhìn thật ngứa mắt bộ dạng này của con tria, tức giận đem điện thoại ném cho hắn: “Muốn con bé tới thì tự mình gọi! Con thật là càng lớn càng trẻ con! Theo đuổi con gái còn để cho mẹ mình ra tay, mẹ sao lại nuôi dưỡng ra một đứa không có tiền đồ như con chứ!”
Lạc Hưởng Ngôn một bên sung sướng bắt lấy di động, một bên chẳng thèm để ý nói: “Con không có tiền đồ y c