Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.
hang như lúc mẹ vừa sinh con ra vậy!”
Lạc phu nhân tức giận, nếu không phải nhìn trên đầu hắn còn băng băng gạc, thì không đánh hắn chết không được mà!
Tang Đồng cả đêm cơ hồ không được chợp mắt, sáng sớm ôm hai đôi mắt thâm quầng đến công ty làm việc, mặc dù BOSS lớn Lạc Nhị gia bị bể đầu nằm trong bệnh viện rồi, nhưng là tiến độ quảng cáo cũng không thể chậm trễ nha.
Nào nghĩ tới, đổi xong quần áo, ngã trái ngã phải vất vả trang điểm xong, đạo diễn đột nhiên thông báo hôm nay tạm nghỉ, ngừng quay một ngày.
Tang Đồng cảm thấy có chút không giải thích được, lại sợ bởi vì Lạc Hưởng Ngôn bị thương ngoài ý muốn ảnh hưởng đến quảng cáo cho nên ngừng quay, thấp thỏm tìm được đạo diễn hỏi: “Tại sao muốn dừng chụp ạ?”
Đạo diễn lòng thầm nói có thể vì cái gì, dù sao cấp trên đều không lo lắng hắn lại càng không cần sốt ruột, nhưng vẫn cười híp mắt nói: “Lạc Nhị gia bị thương nằm viện, mặc kệ nói thế nào ngài ấy cũng là ở chỗ chúng ta bị thương, là bởi vì chúng ta sơ sót, công tác an toàn không chuẩn bị tốt…… Chúng ta tất nhiên phải đi thăm ngài ấy a! Huống chi lúc đó ngài ấy vì cứu cô, cho nên cùng đi chứ Tang Đồng!”
Tang Đồng há miệng, trầm mặc gật đầu một cái.
Tang Đồng suy nghĩ một chút, không khỏi có chút im lặng: “Tớ sẽ về nhà ngủ!”
Tang Đồng ở nhà ngủ đến trời đất mù mịt, tỉnh dậy tinh thần sảng khoái, tâm tình cũng khá hơn rất nhiều.
Ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy trên bàn phòng khách để một bó hoa và một giỏ trái cây. Tang Đồng cầm tờ giấy trên bàn lên, phía trên là chữ viết của Hàn Tả Tả.
“Hoa cùng giỏ trái cây đã giúp cậu chuẩn bị xong, nhớ đi bệnh viện thăm Lạc Nhị gia!”
Hàn Tả Tả tính toán thật tốt, đi theo một nhóm người như vậy, tuyệt đối không bằng một mình Tang Đồng đi tới càng có thể khiến Lạc Hưởng Ngôn vui vẻ. Lại nói như vậy vừa có thể để cho Tang Đồng nghỉ ngơi thật tốt, cũng có thể kéo gần quan hệ giữa Tang Đồng và Lạc Hưởng Ngôn.
Tang Đồng không hiểu ý định của Hàn Tả Tả, chỉ cảm thấy đem ân nhân cứu mạng ném ở trong bệnh viện mặc kệ thật không tốt lắm, về tình về lý cũng nên mang chút quà tặng đến thăm.
Tang Đồng ôm hoa, giơ lên giỏ trái cây đi tới bệnh viện.
Lạc Hưởng Ngôn tâm tình rất không tốt, tất cả mọi người đều tới, duy chỉ không thấy Tang Đồng đâu!
Lạc Hưởng Ngôn không nhịn được đuổi những người đó đi, buồn bực nằm ở trên giường, oán giận Tang Đồng đối với mình quá nhẫn tâm.
Tiếng gõ cửa vang lên, Lạc Hưởng Ngôn không kiên nhẫn hỏi: “Người nào?”
Tang Đồng đẩy cửa đi vào: “Ah, đạo diễn bọn họ đều về rồi?”
Trong góc để một đống quà tặng, Tang Đồng ôm hoa vốn cũng tính toán đặt ở chỗ đó, liền nghe thấy Lạc Hưởng Ngôn nói: “Giúp tôi đem hoa trên tay em cắm vào đi!”
Tang Đồng để giỏ trái cây xuống, cầm bình hoa trên bàn đi đổ nước, sau đó đem hoa sửa sang thật tốt.
Lạc Hưởng Ngôn vẻ mặt ai oán nhìn cô: “Sao bây giờ em mới đến? Tôi còn tưởng rằng em hôm nay không tới chứ……”
Tang Đồng bất đắc dĩ than thở: “Tôi cũng cần nghỉ ngơi a…… Anh cũng thiệt là, tự nhiên khi không khiến nhiều người như vậy tới đây thăm anh, tiến độ quảng cáo cũng bị trì hoãn!”
Lạc Hưởng Ngôn bất mãn hừ hừ: “Tôi thích đó! Em không biết thời điểm người đang ngã bệnh trong lòng là yếu ớt nhất, một mình tôi bệnh tật nằm ở trên giường, thê lương biết bao a! Tôi bị thương là vì người nào? Em cũng không nói đến chăm sóc tôi, tới thăm một chút thì sao hả?”
Tang Đồng nâng trán thở dài: “Nhị gia ngài có thể đừng giả bộ không? Trước không nói nơi này bác sĩ y tá chờ nịnh bợ anh có bao nhiêu, người trong nhà anh nhất định có thể chăm sóc anh thật tốt mà!”
Lạc Hưởng Ngôn cố làm ra vẻ đáng thương nói: “Mẹ tôi bận chuyện trong công ty, bà mới không có thời gian tới chăm sóc tôi…… Tang Đồng, tôi đây bị thương là bởi vì cứu em, không nói tới bảo em lấy thân báo đáp, dĩ nhiên nếu em không chịu tôi cũng đành thôi…… Nhưng tối thiểu em phải chăm sóc tôi khỏi hẳn chứ!”
Tang Đồng trầm mặc nhìn hắn, một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “Anh thật không có người chăm sóc?”
Lạc Hưởng Ngôn đầu bị cố định không có cách nào gật đầu, chỉ có thể dùng đôi mắt chân thành nhìn cô nói: “Thật không có người chăm sóc anh mà!”
Tang Đồng gật đầu một cái: “Tôi hiểu rồi, anh yên tâm đi…… Anh ăn cơm rồi sao?”
Lạc Hưởng Ngôn sớm đã ăn rồi, không khỏi tiếc nuối nói: “Ăn một chút, thức ăn trong bệnh viện thật là khó ăn, tôi chưa ăn no…… Em giúp tôi gọt táo đi!”
Tang Đồng lặng lẽ cầm lên dao gọt trái cây.
Gọt xong quả táo đưa cho hắn, Lạc Hưởng Ngôn mặt đầy ý cười làm nũng: “Tôi không còn sức, em đút tôi……”
Tang Đồng cố xuống ý địng đem dao gọt trái cây trong tay thiến hắn **…… Đem trái táo gọt xong đưa tới bên miệng hắn.
Lạc Hưởng Ngôn mắt nhìn chằm chằm Tang Đồng, miệng cạp cạp cắn quả táo, nhai đến nước giàn giụa, giống như gặm không là quả táo, mà chính là Tang Đồng.
Tang Đồng mặt ẩn nhẫn phục vụ hắn ăn xong, vội vàng rút ra khăn giấy lau nước và nước miếng của Lạc Hưởng Ngôn trên tay, bộ mặt ghét bỏ