Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.
muốn trơ mắt nhìn thấy em tự hủy diệt bản thân sao…. Tiểu Nghệ, anh là anh trai, đây là anh nợ em!”
Lương Tiểu Nghệ đột nhiên cuồng loạn kêu to lên tiếng: “Anh không phải nợ em!”
Lương Nguyên giật mình.
Lương Tiểu Nghệ khóc không thành tiếng: “Luôn là như vậy! Từ nhỏ đến lớn anh đều là một người anh trai tốt, em chỉ có thể là em gái của anh! Vĩnh viễn là em gái! Em không muốn, em một chút cũng không muốn…… Tại sao anh luôn là đối với em tốt như vậy? Tại sao anh đối tốt với em tất cả đều chỉ là bởi vì anh nợ em?”
Lương Nguyên thở dài nói: “Từ năm anh mười ba tuổi, liền nhận định, anh nợ em cả đời trong sạch……”
Lương Tiểu Nghệ giống như không đứng vững được nữa lảo đảo muốn ngã: “Không, anh không phải nợ em, cho tới bây giờ cũng không nợ em, đó không phải là lỗi của anh……”
Lương Nguyên đau lòng vô cùng nhìn cô ta: “Tiểu Nghệ, nếu không phải sự kiện kia, em cũng sẽ không biến thành như bây giờ…… Em đã làm quá nhiều chuyện sai lầm, là anh không có đem em dạy dỗ tốt.”
Lương Tiểu Nghệ gương mặt đầy nước mắt, thê thảm mà cười lên: “Đúng vậy a, em làm nhiều chuyện như vậy, đều là bởi vì anh…… Lương Nguyên……”
Lương Nguyên ngẩn người, Lương Tiểu Nghệ trước giờ luôn gọi mình anh hai, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cô ta gọi thẳng tên họ mình.
Lương Tiểu Nghệ một cái lau sạch nước mắt trên mặt, nhẹ nói: “Anh đã cảm thấy nợ em cả đời không trả hết được, vậy thì bắt anh dùng cả đời đến trả…… Lương Nguyên, anh vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ em đâu, có đúng hay không?”
Lương Nguyên đột nhiên cảm thấy lời nói này có điểm quái dị, lại chỉ cho là Lương Tiểu Nghệ từ nhỏ thiếu hụt cảm giác an toàn, sợ hắn là người thân duy nhất cũng bỏ cô ta mà đi, liền không có suy nghĩ nhiều.
“Tiểu Nghệ, anh làm sao sẽ vứt bỏ em, em là người thân duy nhất của anh mà!”
Lương Tiểu Nghệ cười cười, nụ cười mang theo đau lòng không nói thành lời: “Anh, em mệt mỏi, anh cũng nên trở lại quay phim rồi, đi đi!”
Lương Nguyên chần chờ hỏi: “Một mình em……”
“Yên tâm đi!” Lương Tiểu Nghệ giống như không có chuyện gì cười nói “Em về nhà trước, phòng công tác bên kia còn có chút chuyện phải xử lý, yên tâm, em sẽ không làm gì nữa!”
Lương Nguyên gật đầu: “Vậy em đi đường cẩn thận, có chuyện gì gọi điện thoại cho anh, chuyện phòng công tác tạm gác qua một bên, em trở về trước phải nghỉ ngơi thật tốt!”
Lương Nguyên đưa Lương Tiểu Nghệ ra khỏi trường quay, mới quay trở lại khu việc đóng phim.
Lúc này Nghiêm Dực Toàn đã phân công tổ đạo diễn chuẩn bị xong xuôi hết rồi, tất cả mọi chuyện đều như lúc ban đầu một mảnh gió êm sóng lặng.
Hàn Tả Tả sớm không biết đã chạy đi đâu, Tang Đồng cùng Lạc Hưởng Ngôn ở một bên nói chuyện tán dóc, nhìn thấy hắn đi đây nhưng cũng chỉ là mặt không thay đổi xoay người qua một bên.
Lương Nguyên đang ngẩn người, bị Nghiêm Dực Toàn bất thình lình mắng to: “Lương Nguyên, cậu chạy tới xó xỉnh nào hả, đến cảnh diễn của cậu rồi có biết không? Tìm cậu nửa ngày không thấy bóng dáng, tới đây cho tôi!”
Lương Nguyên liên tục không ngừng mà đáp ứng, sửa sang chỉnh lý lại y phục đi tới ống kính trước.
Lạc Hưởng Ngôn nhéo mặt của Tang Đồng, mất hứng hỏi: “Em cứ như vậy bỏ qua cho bọn họ?”
Tang Đồng đẩy tay của hắn ra, lầm bầm nói: “Nếu không còn có thể làm sao? Làm lớn chuyện tất cả mọi người đều khó coi, không chừng đây là chuyện những ký giả kia dựng nên…… Hơn nữa, bộ phim này quay cũng được hơn non nữa rồi, cũng không thể lúc này đổi diễn viên được, Nghiêm Đạo còn không khai đao chém chúng ta thành mấy khúc ấy chứ? Được rồi được rồi, lần sau bọn họ lại trêu chọc em, em sẽ không nhân từ nương tay nữa!”
Lạc Hưởng Ngôn bất đắc dĩ nói: “Em thật đúng là có thể nuốt xuống cục tức này hở!”
Tang Đồng có thể nuốt xuống cục tức này, là bởi vì cô và Lương Nguyên dù sao cũng đã có nhiều năm tình cảm, cùng Lương Tiểu Nghệ cũng đã từng là bạn rất thân, huống chi, hiện tại lợi ích của cô và Lương Nguyên lại cột vào cùng nhau.
Nhưng Tang Đồng có thể dàn xếp ổn thỏa, Lạc Hưởng Ngôn lại không nghĩ cứ như vậy bỏ qua cho bọn họ.
Lương Nguyên tiểu tử kia không phải coi trọng nhất phòng làm việc của mình sao?
Lạc Hưởng Ngôn sờ sờ lên cái cằm, len lén ở trong lòng tính toán.
************************************************** ********
Không biết có phải hay không là Tang Đồng cảnh cáo có tác dụng, mấy ngày nay vẫn không thấy Lương Tiểu Nghệ tới trường quay, trước kia cô ta đều là hận không thể 24h dính vào bên cạnh Lương Nguyên, mắt lom lom nhìn cô chằm chằm, đề phòng cô như đề phòng vi khuẩn vậy.
Mà bây giờ, bên cạnh Lương Nguyên chỉ đi theo một chàng trai trẻ, tạm thời thay thế chức phụ tá của Lương Tiểu Nghệ.
Tang Đồng vui vẻ mắt không thấy, tâm không phiền, không có Lương Tiểu Nghệ ở chung quanh ẩn hiện, nhất thời cảm thấy an toàn rất nhiều, ngay cả không khí cũng mát mẻ.
Bên này nắm chặt thời gian đuổi kịp tiến độ, bên kia cũng đã khai chiêng gióng trống tiến hành chế tác hậu kỳ.
Nghiêm Dực Toàn giải thích qua, vốn là từ từ quay cũng được, kéo dài thêm vài ngày cũng