Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
Tả bất đắc dĩ nâng trán, nhiều năm như vậy, Tang Tiểu Đồng thế nào nửa điểm cảnh giác cũng không có!
Ăn cơm xong, Tang Đồng còn chưa có nghỉ ngơi được một lát, liền lập tức bị kéo qua tiếp tục quay phim.
Cảnh quay này có chút nguy hiểm, cần treo trên dây cáp để ngừa bất trắc.
Nhân viên làm việc giúp đỡ Tang Đồng cài tốt dây an toàn, lại kiểm tra độ kiên cố của dây, bảo đảm chắc chắn rằng vào lúc diễn sẽ không xảy ra sự cố nào.
Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, Nghiêm Dực Toàn vừa muốn kêu “action”, liền nghe thấy một tiếng hô to.
“Chờ một chút!”
Nghiêm Dực Toàn không hề vui vẻ nhìn Hàn Tả Tả: “Có chuyện gì?”
Hàn Tả Tả lạnh nghiêm mặt, đứng bên cạnh Chử Tự Thần nói: “Nghiêm Đạo, dây cáp trượt còn chưa có kiểm tra!”
Tang Đồng không giải thích được nhìn Hàn Tả Tả bọn họ, tại sao đột nhiên yêu cầu kiểm tra thanh trượt? Bình thường đều là kiểm tra trang bị trên người diễn viên có phù hợp yêu cầu hay không. Thêm vào đó cô lại không cần treo ngược lên đánh nhau, loại động tác phi thân độ khó cao này, chỉ là bởi vì ở bên vách núi quay phim có chút nguy hiểm, để đề phòng bất trắc nên mới treo dây cáp, cẩn thận một chút căn bản là không cần dùng tới.
Hàn Tả Tả rất kiên trì, Nghiêm Dực Toàn nhíu nhíu mày, chuyện liên quan đến vấn đề an toàn, cái gì cũng không nói, phất phất tay ý bảo nhân viên làm việc kiểm tra.
Trong chốc lát, nhân viên làm việc lau mồ hôi trên trán nói: “Ít đi hai đinh ốc……”
Lương Nguyên thấy hai chiếc đinh ốc này, sắc mặt bỗng dưng biến đổi, thẳng tắp nhìn về phía Lương Tiểu Nghệ, giống như không tin mở miệng: “Tiểu Nghệ, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Lương Tiểu Nghệ met trắng bệch, cắn môi, uất ức nói: “Ca, anh cư nhiên tin lời người ngoài tới chất vấn em?”
Lương Nguyên trầm mặc nhìn Lương Tiểu Nghệ không nói.
Tang Đồng ôm cánh tay, khuôn mặt lạnh lùng mơ hồ ẩn hiện một tia trào phúng, cũng không nhiều lời, chờ xem anh em bọn họ diễn kịch như thế nào.
Hàn Tả Tả nhàn nhã bước đi thong thả tới đây, trên mặt đã sớm thu hồi vẻ mặt tức giận, cười ha hả đứng ở bên cạnh Tang Đồng, giống như xem diễn không chút để ý, nhàn nhạt nói: “Ai nha, lúc này nhân chứng vật chứng đều có đủ, Lương Tiểu Nghệ, cô còn có cái gì để nói nữa chứ?”
Lương Nguyên nãy giờ không nói lời nào, cũng không nhìn ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì. Lương Nguyên như vậy khiến trong lòng Lương Tiểu Nghệ dâng lên vẻ bối rối, bắt được cánh tay Lương Nguyên buồn bã nói: “Ca, anh đừng nghe người ngoài nói bậy……”
Lương Tiểu Nghệ hốc mắt nhanh chóng đỏ lên, nổi lên một tầng hơi nước mờ mờ, vừa vô tội vừa đáng thương.
“Anh, nhất định là bọn họ hợp nhau hỏa hãm hại em…… Chử Tự Thần vốn chính là người của Hàn Tả Tả, Tang tỷ tỷ hận em như vậy, cho nên bọn họ liên thủ muốn trả thù chúng ta! Ca, anh không thể để bị lừa, bọn họ chính là muốn nhìn hai chúng ta trở mặt thành thù……”
Lương Nguyên trên mặt dần dần nhiều hơn một tia bi ai, cặp mắt vĩnh viễn ôn hòa thâm tình kia giờ đây tràn ngập tất cả đều là thất vọng cùng đau lòng.
“Thật xin lỗi……”
Lương Tiểu Nghệ không thể tin trừng lớn cặp mắt, vội vàng hô: “Ca, anh……”
Lương Nguyên ngắt lời cô ta, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nhìn Tang Đồng, thành khẩn nói: “Đồng Đồng, thật xin lỗi…… Chuyện này chính là anh làm!”
Lời vừa nói ra này, tất cả mọi người khó có thể tin nhìn Lương Nguyên, Hàn Tả Tả bỗng nhiên lộ vẻ xúc động cùng thương hại cười cười, thẳng tắp nhìn Lương Tiểu Nghệ đang khiếp sợ, nhẹ giọng nói: “Lương Tiểu Nghệ, loại người như cô, có tài đức gì a……”
Hàn Tả Tả nói còn chưa dứt lời, ý vị không rõ cười cười rồi rời đi.
Tang Đồng thở dài, vô cùng bất đắc dĩ và phiền muộn xông lên đầu.
Lương Tiểu Nghệ phản ứng lại, hốt hoảng cao giọng nói: “Không, không…… Chuyện này là……”
“Là anh làm!”
Lương Nguyên chém đinh chặt sắt nói: “Chỉ có một mình anh làm chuyện này, Đồng Đồng, anh, anh oán hận em vứt bỏ anh mà đi, cho nên nhất thời bị ghen tỵ làm cho u mê đầu óc, tháo bỏ xuống hai chiếc đinh ốc, em muốn làm gì với anh, anh đều cam tâm tình nguyện chịu đựng!”
Tang Đồng cười nhạo một tiếng, nhìn sang Lương Tiểu Nghệ khóc như hoa lê đái vũ, đột nhiên cảm thấy vô cùng không có ý nghĩa, lười biếng phất phất tay nói: “Thật là…… Huynh muội tình thâm ah! Lương Nguyên, tôi không muốn phá hủy bộ phim này, đây là lần cuối cùng tôi nhẫn nhịn, nếu có lần sau nữa, đừng trách tôi không niệm tình cũ…… Cho nên, phiền anh trông coi kỹ em gái bảo bối của anh!”
Lương Tiểu Nghệ khóc đến ruột gan đứt từng khúc, nước mắt từng viên từng viên rớt xuống đất, nắm tay Lương Nguyên không ngừng khẽ run, nghẹn ngào nói: “Tại sao muốn thay em gánh chịu, là em làm, là em, với anh một chút quan hệ cũng không có…… Tại sao……”
Lương Nguyên dịu dàng giúp cô ta lau đi nước mắt, sau đó từng chút gỡ ra ngón tay, lui về phía sau một bước nhàn nhạt nói: “Em rốt cuộc nguyện ý thừa nhận……”
Lương Nguyên đột nhiên cười khổ ra tiếng, từ từ trả lời: “Anh không thay em gánh chịu, chẳng lẽ