Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2866 lượt.
anh được cây tùng bao quanh, tạo thành một hàng rào thiên nhiên bảo vệ đống đất bên trong, một tấm bia đá cũng không tính lớn đứng vững ở trước mặt gò đất, phía trên có khắc vài chữ to: người mẹ đã khuất, mộ Dương Lăng Chi.
Nơi này lại chính là mộ của mẹ Viêm Dạ Tước?
Mộ phần đơn giản, hoàn toàn không phù hợp với thân phận người nói chuyện Viêm bang của anh, thậm chí ngay cả một tấm hình cũng không có, nhưng Trình Du Nhiên có cảm giác, bản thân Viêm Dạ Tước không phải là loại người theo đuổi xa hoa.
Trình Du Nhiên đã sớm không nhớ rõ dáng vẻ người trong mộ, nhưng lại nghĩ tới người mẹ ở Newyork xa xôi, khi họ còn sống có quan hệ không tệ, sau khi chết đều rơi vào kết cục cô đơn tịch mịch giống nhau, trong lúc nhất thời Trình Du Nhiên đột nhiên cảm thấy trong lòng khó chịu.
Mặt Viêm Dạ Tước không vẻ gì nhìn phần mộ trên đất, trước kia thỉnh thoảng anh cũng sẽ đến nơi này đứng một lúc, nhưng cho đến trước đây không lâu, anh mới thực sự biết nguyên nhân cái chết của mẹ, lần này trở về, trừ đơn thuần muốn nhìn một chút ra, cũng hi vọng mang Trình Du Nhiên và Tiểu Nặc đến đây nhìn một chút.
Cô cũng không biết nên nói gì, chỉ lôi kéo Tiểu Nặc, ở sau lưng yên lặng nhìn Viêm Dạ Tước.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân truyền đến từ nơi không xa.
Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, có bọn Phi Ưng ở dưới, có thể tới nơi này, cũng chỉ có người kia.
Quả nhiên, Viêm Lệnh Thiên mặc thân áo đen, vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng đi lên đây, trên tay còn cầm một bó hoa cúc màu trắng.
"Ba tới làm gì?" Viêm Dạ Tước lạnh lùng hỏi, giọng nói lạnh lùng giống như đang nói với người lạ.
Đặt hoa cúc trên tay ở trước tấm bia đá, Viêm Lệnh Thiên thở dài: "Mặc kệ nói thế nào, bà ấy từng là vợ ba."
Vợ? Viêm Dạ Tước lạnh lùng khẽ hừ, ở nhà họ Viêm, vợ cũng chỉ là công cụ nối dõi tông đường mà thôi, nếu là vợ, có thể nhìn bà bị giết mà không bận tâm?
"Mặc kệ con tin hay không, ban đầu mẹ con tới nhà họ Viêm, là bà ấy tự nguyện." Viêm Lệnh Thiên nhìn bia mộ, nói với Viêm Dạ Tước.
Viêm Dạ Tước hừ lạnh, cũng không nói lời nào, anh tin tưởng ba nói là sự thật, thế thì thế nào, mẹ cuối cùng còn làm vật hy sinh cho gia tộc.
Trình Du Nhiên theo bản năng che chở Tiểu Nặc ở sau lưng, Tiểu Nặc lại lặng lẽ lộ ra đầu nhỏ, muốn nhìn ông già này, đôi mắt cu cậu lại vừa đúng đối diện với mắt ông, Tiểu Nặc không có vẻ sợ hãi nào, khóe miệng hơi nâng lên đường cong tà khí.
Mắt Viêm Lệnh Thiên sáng loáng lóng lánh, trước đó từng nghe nói đứa bé này không tầm thường, bây giờ nhìn lại, trừ Viêm Dạ Tước, cũng chỉ có cậu nhóc này dám nhìn mình mà thờ ơ như thế.
Vào lúc này ngược lại có ý nghĩ đưa đứa nhỏ này thu vào gia tộc, chỉ muốn tiếp tục bồi dưỡng, tuyệt đối là người được chọn làm người nói chuyện đời sau có một không hai, thậm chí ông tin tưởng, cháu nội có tiềm lực phát triển lớn hơn so với con trai.
Nghĩ thế, ông đưa mắt nhìn sang Trình Du Nhiên, thật ra thì bất luận bối cảnh gia đình hay năng lực bản thân, để Trình Du Nhiên làm vợ con trai cũng tương đối thích hợp, nhưng bây giờ cô có ảnh hưởng quá lớn đối với Viêm Dạ Tước, lớn đến mức vượt qua trình độ khống chế của ông, chuyện này có trăm hại mà không có một lợi đối với việc ông nắm trong tay Viêm bang, cho nên, bất luận thế nào, ông đều phải ngăn cản chuyện này xảy ra.
"Đừng đánh chủ ý lên bọn họ, tôi sẽ không để bọn họ ở lại." Giọng Viêm Dạ Tước vang lên lạnh lẽo, con mắt lạnh lùng thậm chí còn thoáng qua một tia sát khí.
"Đã nhiều năm rồi, con nên biết, chống đối lại phép tắc của gia tộc, chắc chắn sẽ không có kết quả gì." Viêm Lệnh Thiện cười một tiếng, lần này ông trở lại, chính là vì giải quyết chuyện này, đồng thời cảnh cáo con trai lần nữa, đừng mưu toan chống đối lại phép tắc của gia tộc, nếu không không khác nào lấy trứng chọi đá.
"Điều nên nói trước ba đều đã nói rồi, gặp ở hội nghị gia tộc thôi." Viêm Lệnh Thiên nói.
Viêm Dạ Tước không nói gì, đưa tay kéo Trình Du Nhiên rồi xoay người rời đi, trên mặt mang theo kiên định, Trình Du Nhiên vẫn không nói gì, nhưng có thể nhìn ra ba Viêm Dạ Tước hình như không dễ dàng thỏa hiệp.
Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, ông biết, muốn khiến con trai buông tha ý nghĩ ngu không ai bằng đó, chỉ có thể đánh bại anh hoàn toàn trước.
Ông cười cười, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía bia mộ, một trận gió thổi qua, càng thêm rét lạnh.
Tiểu Nặc lôi kéo mẹ, quay đầu lại tìm hiểu xem chuyện lão già mới vừa nói: "Ông già này chính là ông nội trong truyền thuyết của cô, cũng quá rắm thúi?"
Nghe vậy, Trình Du Nhiên im lặng trợn trắng mắt, có điều Tiểu Nặc nói không sai, ông ấy quả thật quá rắm thúi.
Vậy mà, mẹ con bọn họ không biết, Viêm Lệnh Thiên trở lại, khiến người trong gia tộc vốn đều có tâm cơ nay càng trở nên bận rộn hơn, âm thầm đi lại cũng càng ngày càng thường xuyên, dù sao ông đến, có nghĩa là thời gian hội nghị gia tộc có thể quyết định, mà bọn họ tính toán, cũng rốt cuộc có chút công dụng rồi.
Thời gian hội nghị gia tộc nháy mắt đã đến, thời tiết hôm nay coi như không tệ, ánh nắng tươi s