XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.

áng, vạn dặm không có bóng mây, gió biển êm ái thổi qua, trên nước biển xuất hiện từng gợn sóng, chim chích trên đảo lướt trên biển, kêu to, đảo mắt đã biến mất ở trên mặt biển.
Chỉ là thời tiết như vậy đối với Trình Du Nhiên mà nói, lại không có nổi chút hăng hái nào, bởi vì muốn qua đảo Viêm Long, cũng chỉ có một loại phương thức giao thông, đó chính là —— ngồi thuyền, đây đối với một người lên thuyền liền ngất mà nói, đúng là chuyện bi thương cỡ nào.
Cũng thật may là Viêm Dạ Tước có địa vị cao cả, đảo Ám Dạ cách đảo Viêm Long cũng không quá xa, thời điểm Trình Du Nhiên sắp lập tức nôn ra, du thuyền đã cập bờ.
Trên bờ, mười mấy người đàn ông mặc quân trang nghiêm chỉnh tiến hành kiểm tra tất cả nhân viên đâu ra đấy, bọn họ là nhân viên bảo vệ đảo Viêm Long, trừ bọn họ ra, bất luận kẻ nào tiến vào đảo Viêm Long cũng không thể mang theo súng riêng.
Lúc Viêm Dạ Tước chờ đợi kiểm tra, một giọng nói ôn tồn nho nhã đột nhiên truyền đến từ trên đảo: "Tước, không ngờ cậu lại tới trễ như thế?"



Nhà họ Viêm tề tụ một chỗ


Ở giữa Thái Bình Dương, vị trí của đảo Viêm Long tuyệt đối được xưng tụng độc nhất vô nhị.
Cả đảo Viêm Long xác thực như tên, Nam Bắc quanh co ngang dọc, giống như con rồng nằm ở trên biển cả, xung quanh là mảng lớn đá san hô rậm rạp chằng chịt núp ở dưới mặt biển, cảnh sắc mê người tuy nhiên khắp nơi lộ ra nguy cơ.
Chiếc ca nô chứng tỏ Viêm Dạ Tước đến, trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Viêm Dạ Tước không có chải truốt, trên người cao lớn rắn rỏi mặc một bộ tây trang màu đen, không chỉ không có che giấu được thân thể ngỗ ngược khí phách, ngược lại còn lộ ra khí thế bức người, không cần làm bất kỳ động tác gì, trong lúc phất tay, khí thế vương giả tôn quý lại lộ rõ.
Trình Du Nhiên mặc trang phục đơn giản, da thịt như tuyết, tùy ý buộc tóc lên, lộ ra gương mặt tinh xảo.
Viêm Dạ Tước liếc Viêm Hạo Thừa rồi quay mặt lại nhìn Trình Du Nhiên, nói: "Chúng ta cùng qua đó."
Dù sao Trình Du Nhiên cũng không hề gì, tùy ý liếc nụ cười nham hiểm của người đàn ông kia, hướng Viêm Dạ Tước gật đầu nhẹ.
Thấy Viêm Dạ Tước đồng ý, trên mặt Viêm Hạo Thừa bày ra kinh ngạc.
Chỉ là, ngay sau đó liền biến mất, tiếp tục biến thành dáng vẻ dễ tính nhìn về phía cô gái bên cạnh anh, nói: "Vị này hẳn là Trình tiểu thư, chào em."
Trình Du Nhiên hiển nhiên không nhiều hứng thú lắm đối với loại người dối trá, nhàn nhạt ứng tiếng: "Chào anh."
Vậy mà, không cần phải nói, bé trai cô kéo chính là con trai Viêm Dạ Tước rồi, thật là khó khăn, con trai cũng đã lớn như vậy, ban đầu thời gian bọn họ nghe được tin tức này, liền hết sức kinh ngạc, nhưng biết đây là cơ hội rất tốt.
Tiểu Nặc giương mắt, nhỏ nhẹ liếc mắt nhìn, liền dời tròng mắt đi, đi theo mẹ tiếp tục đi tới hội trường bữa tiệc.
Đảo Viêm Long là khu thuộc vùng nhiệt đới, khí hậu trên đảo dễ chịu, quang cảnh tuyệt đẹp tự nhiên, khắp nơi đều là rừng cây cọ, cây dừa, cây xoài, cây bánh mì, cây lê, non xanh nước biếc, màu xanh hoa cỏ. Trên đảo còn có một núi lửa không hoạt động không biết bao nhiêu năm giờ tạo thành núi cao, cái thời tiết này, nước rơi trên ngọn núi xuống, rơi thẳng vào đầm nước ở dưới, sau chia làm vài dòng nhỏ rót vào Thái Bình Dương, rót nhiều sức sống hơn cho cả đảo Viêm Long.
Xuyên qua dải đất trống do bọn hộ vệ tạo thành, cảnh tượng trước mắt nhất thời trong sáng rộng mở, trên đất trống đã tụ tập rất nhiều người, đều là con em nhà họ Viêm chạy về từ các nơi, quần áo mọi người ngăn nắp, phong cách phi phàm, cùng người làm chạy việc tạo thành sự chênh lệch rõ ràng.
Thời gian còn sớm, bữa tiệc cũng chưa chính thức bắt đầu, đã lâu không gặp mọi người nên tất cả tụ chung một chỗ, bên thưởng thức rượu ngon, bên tâm sự việc từng người trải qua.
Viêm Hạo Quân ngồi một mình ở góc ghế mây, mắt lạnh nhìn đám người cười nói, trước kia anh ta cũng sẽ là trung tâm mọi người vây quanh, nhưng mấy ngày trước bị Viêm Dạ Tước bắt giao nộp vũ khí đuổi ra đảo, địa vị của anh ta nhất thời rớt xuống ngàn trượng ở trong mắt mọi người, thậm chí vừa rồi đi qua gần như không có mấy người chào hỏi với anh ta.
Cầm rượu đỏ trên bàn uống một hơi cạn sạch, xoải bước đi sân đánh Golf bên cạnh, mặc dù anh ta không chơi loại vật này, nhưng dù sao cũng còn tốt hơn nhìn đám người tiểu nhân nịnh bợ kia.
Cầm cây gậy chơi golf đắt tiền ở trên tay vung hai cái, Viêm Hạo Quân thấy cảm giác tay vẫn còn, người làm bên cạnh lập tức đặt xong bóng golf, liếc mục tiêu cách đó không xa, đôi tay Viêm Hạo Quân quơ múa, lập tức dồn khí thế cuồng vào trên tay, gậy golf kéo lê một đường vòng cung hình quạt, hung mãnh phóng tới vị trí lỗ golf.
Cạch một tiếng, bóng golf bị kích bay, đồng thời cỏ xanh trên đất cũng bị lực này kích cắt đứt rất nhiều, theo gậy golf văng ra, cả quá trình tràn đầy động thái mỹ cảm, đáng tiếc điểm rơi của bóng và mục tiêu thực sự lại cách xa vạn dặm.
"Đáng chết!" Viêm Hạo Quân chửi nhỏ.
"Em chín, em đang hành hạ mình đó."
Giọng nói cợt nhả vang