Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2826 lượt.
bọn họ cũng không có lá gan chống đối lại Viêm bang, rối rít lấy các loại lý do rời đi.
Trong nháy mắt, trừ ba người nhà họ Lãnh và mấy người trong gia tộc nhỏ không hiểu gì về Trình Du Nhiên ra, khách quý theo cửa rời đi sạch sẽ.
Nhìn đại sảnh trong nháy mắt rỗng tuếch, sắc mặt Vạn Nhã Cầm cũng sắp vượt quá người châu Phi, Vạn Tuyết Cầm cũng hừ lạnh trong lòng: đều là kẻ gió chiều nào theo chiều nấy, chỉ là như vậy cũng tốt, đợi đến lúc mình muốn thâu tóm bọn họ cũng không cần khách khí nữa, ai cũng sẽ không nghĩ tới, bà ta đã có biện pháp đối phó với Trình Du Nhiên.
Chân trời, mây trôi lững lờ, lần này Trình Du Nhiên tế bái, cô cũng chính thức châm ngòi nổ quyết liệt với chị em nhà họ Vạn!
Cửu tử nhất sinh
"Lão đại" Trình Du Nhiên rời khỏi nhà họ Mộ, đồng thời An Nhẫn cũng tra rõ sự việc trải qua, đi tới trước mặt lão đại nói: "Trước chúng ta vẫn không thể tìm được chị dâu, là bởi vì chị dâu bị gió thổi đến một hoang đảo cách chỗ gặp chuyện không may hơn ngàn dặm, vị trí của hoang đảo này chẳng những vắng vẻ, còn thường bị nước biển bao phủ, chị dâu có thể còn sống trở lại, đã là vô cùng may mắn." Dứt lời chỉ chỉ trên bản đồ bên cạnh.
Cô gái này, rơi từ máy bay xuống cũng khác với người khác. Sắc mặt Viêm Dạ Tước trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua chỗ An Nhẫn chỉ, chỉ là An Nhẫn nói cũng không sai, cô không biết bơi khẳng định chịu không ít khổ, có thể sống sót, đã là vô cùng may mắn, nhíu mày, ý bảo An Nhẫn nói tiếp.
"Nhắc tới cũng khéo" An Nhẫn cười cười, nói: "Lần ở Nga, Tần Tử Duệ bị chúng ta đánh chạy trối chết, sau cũng không theo nghề cũ, mà thành lập một Binh Đoàn Dong HT, số người cũng trên dưới năm mươi, mấy ngày trước bị gia tộc La Nhĩ Đức để mắt tới, trù hoạch cái bẫy muốn một lưới bắt hết bọn họ, địa điểm ở chính cái đảo này."
La Nhĩ Đức? Nhất định là cô gái Angela kia làm rồi, Viêm Dạ Tước cười lạnh, từ lần đầu gặp mặt, anh cũng biết đây là một phụ nữ có tâm địa thâm sâu, không nghĩ tới dám tính toán trên đầu mình, cô ta thật cho rằng co ba cản trở trước mặt, anh không dám làm gì đối với gia tộc La Nhĩ Đức sao?
"Đúng rồi, nói đến bảo bối, tôi còn muốn hỏi cậu đó." Lâm giống như nhớ lại hồi còn nhỏ, ôm lấy cổ Trình Du Nhiên bất mãn nói: "Lần trước tôi hỏi cậu ba Tiểu Nặc là ai, tại sao cậu không nói cho tôi?"
Trình Du Nhiên cười khổ: "Khi đó Viêm Dạ Tước cũng không biết đứa bé chính là của anh ấy, hơn nữa cậu cũng biết chuyện nhà họ Viêm, tôi không muốn Tiểu Nặc bị cuốn vào đó."
"Hào môn sâu như biển, nếu tiến vào, cũng chưa có đường rút lui." Trên mặt Lâm mặc dù có bất đắc dĩ, nhưng hơn nữa là kháng cự không chịu thua: "Nếu như tôi là cậu, hiện tại nhất định phải tự mình bồi dưỡng thực lực, mặc dù Viêm Dạ Tước lợi hại, nhưng tương tự với nó là có kẻ địch lớn mạnh hơn, nếu cậu vẫn còn lười giống như trước, sớm muộn cũng sẽ bị người ta nuốt trọn."
Trình Du Nhiên cười cười không nói gì, Lâm nói không sai, mấy người nhà họ Viêm hung mãnh hơn nhiều so với gia tộc Hoắc Bối Nhĩ, nếu không phải là Viêm Dạ Tước, cô sợ rằng ngay cả mảnh vụn cũng đã sớm không thừa nổi. Tuy nhiên tính tình cô chính là lười biếng, muốn thay đổi cũng không cải biến được, ngược lại hiện tại cô cũng không phải có một mình, sau lưng còn có một Binh Đoàn Dong HT, mặc dù cô là ông chủ hay mặc kệ.
Xe lái nhanh vào biệt thự gia tộc Hoắc Bối Nhĩ, Lâm nhìn tinh thần Trình Du Nhiên không ổn, nói: "Cậu phiêu lưu ở đây trên biển nhiều ngày khẳng định là rất mệt mỏi, không bằng nghỉ ngơi trước rồi nói."
"Không được." Nhắc tới phương diện nghề nghiệp của cô, Trình Du Nhiên lại biếng nhác như trước, kiên quyết nói: "Tôi muốn xem tình trạng bệnh nhân trước, mặc dù trước đó tôi có xem bệnh án của anh ta, nhưng chỉ tự tôi kiểm tra xong mới có thể xác nhận."
"Vậy thì làm phiền cậu rồi." Lâm cũng không kiên trì, dù sao có thể sớm chữa khỏi chồng, trọng trách trên người cô ta cũng sẽ nhẹ hơn một chút.
Kể từ khi Khải Tát trúng thương, cả người liền lâm vào trạng thái hôn mê sâu, vì sợ quấy rầy đến anh ta, sắp xếp cho anh ta ở một chỗ yên tĩnh trong sân, cửa được gia tộc phái chuyên gia canh giữ, thấy sau lưng Lâm có người bọn họ chưa từng thấy qua, lập tức lên tiếng ngăn lại: "Phu nhân, Gia chủ đã phân phó, bất kỳ người không rõ lai lịch đều không thể tiến vào đây."
"Anh càn rỡ." Lâm sắc mặt trầm xuống, tức giận nói: "Khải Tát là chồng tôi, chẳng lẽ tôi sẽ hại anh ấy sao?"
"Phu nhân, xin đừng làm khó chúng tôi." Bọn họ cũng biết vị này tạm thời là người nói chuyện của gia tộc làm sao dám đắc tội, nhưng Gia chủ đã phân phó, bọn họ cũng không dám cãi lời, chỉ có thể đành chịu: "Bằng không xin phu nhân mang vị tiểu thư này đến chỗ Gia chủ một chuyến, chỉ cần Gia chủ đồng ý thuộc hạ nhất định tạ tội với phu nhân và tiểu thư."
"Chỉ sợ anh còn không dậy nổi để tạ!" Lâm hừ lạnh một tiếng, mặt ẩn chứa sát khí giết người, nói: "Trình tiểu thư chẳng những là bác sỹ do tôi mời tới, còn là phu nhân của Viêm Dạ Tước là người nói chuyện Viêm bang, d