Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.
ơi trò mập mờ, lão đại không tức giận mới là lạ đấy, xem ra vẫn nên là Tiểu Nặc cậu tự mình ra tay.
Nghĩ tới đây, tiểu Nặc nhướng mày, ưỡn bộ ngực nhỏ nói: "Lão đại, nếu như không phải là Tần Tử Duệ cứu mẹ, sợ rằng mẹ đã sớm chết ở trên biển rộng rồi, chú cũng biết, mẹ say tàu, còn sợ nước." Giọng nói mặc dù non nớt, lại có vẻ có lực.
Viêm Dạ Tước ngẩng đầu nhìn lướt qua, ánh mắt lạnh lùng theo dõi cu cậu, không nói gì.
Xem ra chỉ có dùng đòn sát thủ, xoay lưng lại, Tiểu Nặc đi về hướng cửa, vừa đi vừa nói chuyện: "Mẹ đã chờ bảy năm rồi, chú còn chưa tin mẹ sao?" Nói xong, bóng dáng biến mất ở tại cửa ra vào.
Nhìn bóng lưng Tiểu Nặc biến mất, sắc mặt Viêm Dạ Tước tốt hơn nhiều, những đạo lý này anh đều hiểu, chẳng qua là anh đang quan tâm cô, chỉ muốn tất cả của Trình Du Nhiên, lúc này mới vững vàng trói cô ở bên người.
Newyork, nhà họ Mộ, cả tòa nhà trên dưới đều bị không khí tang thương bao phủ, màn vải màu trắng, vòng hoa, cây nến, từng luồng khói tỏa ra từ lư hương, dưới ánh mặt trời phản xạ ra màu xanh lam.
Nhà họ Mộ là người Mỹ gốc Hoa, lễ tang vẫn theo truyền thống Trung Hoa cổ xưa, theo tiếng vang đồng thời của các tăng lữ, từng người khách từ cửa đi vào, tuyệt đại đa số đều là bạn bè cùng với bạn làm ăn của Mộ Viễn Chi lúc còn sống, từng người ăn mặc trang nghiêm, có chưa đi vào đại sảnh khóe mắt đã treo đầy nước mắt, nhân duyên của ông cụ cũng không tệ lắm.
Trong đại sảnh, Mộ Viễn Chi lẳng lặng nằm ở trong quan tài bằng lim thượng hạng, mặt mũi bình thản, nhìn vẻ mặt lúc chết đi cũng không chịu quá nhiều khổ sở, chung quanh bày đầy hoa màu trắng, đều là chú Trung tỉ mỉ cho trải lên.
Vạn Tuyết Cầm và Mộ Quân Nhiên quỳ gối bên quan tài, làm vợ hiền con thảo của Mộ Viễn Chi, họ muốn hướng khách đáp lễ, nhưng đúng lúc này, dì Trương vội vã chạy tới, ghé bên tai bà ta nói: "Phu nhân, nhị tiểu thư có việc gấp muốn tìm bà." Nhị tiểu thư, dĩ nhiên là em gái ba ta - Vạn Nhã Cầm.
"Nhã Cầm, không phải chị đã từng nói với em, không có chuyện gì lớn thì đừn tìm chị rồi sao, hôm nay là ngày đặc biệt quan trọng đối với chúng ta mà nói, tuyệt không thể có một chút không may." Rời khỏi đại sảnh, Vạn Tuyết Cầm liền trầm mặt nói với em gái.
"Chị, xảy ra chuyện lớn rồi." Vẻ mặt Vạn Nhã Cầm hốt hoảng, nói: "Trình Du Nhiên, cô ta thế nhưng không có chết, hơn nữa không biết cô từ nơi nào biết được tin tức anh rể qua đời, bây giờ đã ở ngoài cửa rồi!"
Ngòi nổ
"Em xác định không có nhìn lầm?" Mặt Vạn Tuyết Cầm bỗng biến sắc, hành động của Viêm Dạ Tước ở trên Thái Bình Dương đã sớm truyền ra ai ai cũng biết, rất nhiều gia tộc đều hạ lệnh xuống, gần đây không nên chọc giận con sư tử này, sao chỉ chớp mắt Trình Du Nhiên thế nhưng lại xuất hiện ở đây?
"Tiện chủng kia, dù có hóa thành tro em cũng sẽ không nhận lầm." Vạn Nhã Cầm cắn răng nghiến lợi nói: "Nhất định là cô ta nghe nói anh rể đã chết, trở lại cướp đoạt gia sản nhà họ Mộ, tên tiện chủng này, tới cũng rất đúng lúc."
"Trừ cô ta ra còn có ai?" Vạn Tuyết Cầm đột nhiên hỏi, gần đây cô ta qua lại nhiều với người nhà họ Mộ, càng hiểu rõ hơn Viêm Dạ Tước kinh khủng thế nào, nếu như bọn họ cùng đi, hôm nay sợ rằng gay go.
"Không có người khác, ngay cả thằng tiện chủng nhỏ cũng không mang đến." Vạn Nhã Cầm nhìn chị gái vẫn không nhúc nhích như cũ, nhất thời gấp đến độ dậm chân: "Chị, con tiện chủng đó đã đến cửa, làm sao chị vẫn còn sững sờ ở đây, chúng ta không thể để cho cô ta tới kiếm tiện nghi, phải nghĩ biện pháp đuổi cô ta đi!"
Cô ta đã biết tên tiện chủng này ngang ngược, hiện tại chính là lúc bọn họ muốn tiếp nhận Mộ thị, tuyệt không thể để cho cô làm hỏng.
Cô cũng không phải là dễ bắt nạt, nhíu mày, Trình Du Nhiên nhẹ nhàng nói: "Có hai chị em cô ở đây, cho dù Du Nhiên muốn nhúng tay cũng không dám, dì nói xem có đúng không hả dì Cầm?"
Mới vừa gặp mặt, mùi thuốc súng liền nồng đậm, vài kẻ không biết Trình Du Nhiên rối rít hỏi thăm lai lịch của cô, đợi đến khi biết được cô chính là nữ chính một thời gian trước xôn xao lan truyền tin người nói chuyện Viêm bang muốn vớt, càng tràn đầy hứng thú đối với cô, chị em nhà họ Vạn muốn chiếm bệnh viện làm của riêng, đây cũng không phải là bí mật gì, tuy nhiên không biết vị thiên kim nhà họ Mộ sẽ xử lý như thế nào.
Mặc dù trong lòng Vạn Tuyết Cầm hi vọng một trăm lần là Trình Du Nhiên chết đuối trong biển rộng, ngoài miệng lại nói: "Du Nhiên, nghe nói con bị gió lốc cuốn đi, dì và lão gia đều vô cùng lo lắng cho con, hiện tại thấy con không có việc gì, dì liền yên tâm, đáng tiếc là con không thể nhìn thấy mặt lão gia lần cuối."
Đối với Vạn Tuyết Cầm, Trình Du Nhiên cảm thấy bà ta còn ghê tởm hơn so với em gái bà ta, mặc dù Vạn Nhã Cầm ngu ngốc, nhưng cũng thẳng tính, mà từ đầu đến chân bà ta đều là ngụy quân tử, hoàn toàn tương tự Viêm Hạo Thừa.
Cho nên, cô không chút khách khí, nói: "Tôi vốn muốn đi cùng ba, nhưng mà ba nói còn có một vài chuyện cần tôi làm, cho nên bảo tôi ở lại." Nói xong, Trình Du Nhiên nhìn chằ