Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.
Cầm mới nói như vậy, nhưng cũng không thể trở thành lý do khuyên tiểu thư nhận lấy.
"Được rồi, tôi nhận." Trình Du Nhiên không muốn làm khó chú Trung, cô chỉ muốn biết cả quá trình trải qua, mặc dù biểu hiện của ba làm cô thất vọng lần nữa, nhưng cũng vô cùng phù hợp với tính tình ba.
Tiện tay lật vài tờ trong sách thuốc, Trình Du Nhiên đột nhiên nói: "Chú Trung, về sau biệt thự nhà họ Mộ tiếp tục do chú xử lý." Mặc dù về sau không có ý định trở lại nơi này, nhưng cô muốn sắp xếp một chút, vô luận như thế nào, cô đều là người nhà họ Mộ.
"Chỉ cần tiểu thư không chê lão già lọm khọm cản trở, tôi nhất định giúp tiểu thư quản lý tốt biệt thự." Giải quyết xong tâm sự, hơn nữa còn có thể tiếp tục phục vụ nhà họ Mộ, khiến chú Trung nhất thời vui mừng quá đỗi.
Ban đêm, Viêm Dạ Tước ở trong biệt thự Newyork, Trình Du Nhiên tập trung tinh thần vào sách thuốc mới vừa lấy được, Đông y không hổ là bác đại tinh thâm, riêng giới thiệu đối với huyệt vị đã khiến Vua y như cô nhíu chặt mày, so sánh với thứ này, trước kia cô nắm giữ sơ sơ về dùng châm quả thật không bằng.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, thân thể cao lớn của Viêm Dạ Tước đi tới, không chút khách khí cướp lấy sách thuốc.
"Anh trả cho em." Gương mặt Trình Du Nhiên bất mãn, lại quên mất đối mặt với mình là ai.
Tiện tay đem sách thuốc nhét vào trên giường, Viêm Dạ Tước đưa một cái túi qua nói: "Thay."
Thứ gì? Trình Du Nhiên nghi hoặc nhìn bên trong túi, lại là một đồ bơi xinh xắn, anh muốn làm gì, không phải là muốn mình tự xuống nước chứ, chẳng lẽ anh quên trước kia mình rơi vào nước là chìm?
Nhìn ánh mắt không hiểu của Trình Du Nhiên, gương mặt Viêm Dạ Tước lạnh lùng, trầm giọng nói: "Thay, tôi dạy em bơi lội." Từ trên không trung bị thổi vào trong biển, còn có thể bình an đến trên đảo nhỏ, đã coi như là vận may ngất trời, nhưng anh không thể mỗi lần đều trông cậy vào vận số có thể cứu cô, cho nên, anh phải dùng thời gian ngắn nhất dạy cô bơi lội.
Đùa gì thế, bảo cô đi học bơi lội còn không bằng trực tiếp giết cô, đem đồ bơi trả Viêm Dạ Tước, lớn tiếng nói: "Em không học, em kiên quyết không học."
Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, anh cũng sẽ không khuyên người, bây giờ có thể chịu đựng tính tình đã không tệ, nghe Trình Du Nhiên phản đối, trực tiếp lạnh lùng nói: "Lập tức thay, hoặc là mặc quần áo này đi."
"Anh thật là bá đạo." Gương mặt Trình Du Nhiên bất mãn, chỉ là cô cũng chỉ có thể lựa chọn phục tùng, kiên trì nữa, Viêm Dạ Tước thật đúng là làm được.
Nhắc tới đồ bơi, sẽ phải vào toilet, Viêm Dạ Tước đột nhiên kéo cô lại nói: "Thay ở chỗ này."
Trình Du Nhiên quẫy người một cái, cuối cùng vẫn bỏ qua, ở trước mặt Viêm Dạ Tước, cô kiên trì vĩnh vi đều vô lực, dù sao đã sớm là người của anh, ở trước mặt anh thay quần áo cũng không có gì.
Chỉ là loại tâm lý này ám hiệu hình như không thế nào thành công, kỳ cục nửa ngày, mới cắn răng xoay người sang chỗ khác, để cho Viêm Dạ Tước một bóng lưng, trong lòng nói thầm nhất định phải bình tĩnh.
Trên người cô mặc quần áo màu đen thoải mái, nhẹ nhàng kéo khóa ra, lộ ra áo lót bên trong, áo mới cởi đến một nửa, cô cũng cảm thấy sau lưng một ánh mắt giống như thực chăm chú vào trên người cô, để cho cô cảm giác cả người cũng không được tự nhiên, len lén quay đầu lại nhìn, quả nhiên, cặp mắt Viêm Dạ Tước đang nhìn chằm chằm vào tấm lưng trắng ngần của cô.
"Anh nhìn như vậy, bảo em thay thế nào đây!" Trình Du Nhiên không vui nói, tuy trách cứ nhưng giọng có chút thay đổi, trong giọng nói tràn đầy sức quyến rũ cám dỗ.
Trong phòng đèn dầu sáng rỡ, khiến da thịt mềm mại của Trình Du Nhiên tăng thêm sắc thái đỏ tươi mê người, quần áo cởi nửa càng để lộ ra vô tận hấp dẫn, khiến ánh mắt của Viêm Dạ Tước tràn đầy đoạt lấy **.
Bị anh nhìn như vậy, Trình Du Nhiên càng thêm hoảng hốt, trong đôi mắt lóe ra tránh né, không dám nhìn thẳng ánh mắt Viêm Dạ Tước, trên gương mặt tựa như xoa một tầng hồng hồng như say rượu, liếc anh một cái nói: "Anh còn nhìn."
Trình Du Nhiên nói câu này giống như hoàn toàn đốt thùng thuốc súng, Viêm Dạ Tước trực tiếp nhào tới, nắm chặt lấy thân thể của cô hung hăng hôn xuống, giống như một miếng phải ăn sạch cô.
Động tác bá đạo khiến Trình Du Nhiên căn bản không có ý phản kháng, đưa cái lưỡi thơm ra, từ từ đáp lại, món đồ bơi vốn là muốn thay không biết rơi trên mặt đất từ lúc nào.
Nhiệt độ trong phòng từ từ lên cao, Viêm Dạ Tước hình như quên mất mục đích anh tới đây, ngậm chặt môi Trình Du Nhiên không thả, cô gái đáng ghét này, chẳng những không thông báo với anh cô rất an toàn trước, còn liên tiếp cãi mệnh lệnh của anh, nhất định phải trừng phạt.
Đang lúc hai người đều đắm chìm trong cảm giác ấm áp, một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên ở bên ngoài: "Lão đại Viêm, đổi đồ bơi không cần phiền toái như vậy chứ, sao chú và mẹ còn chưa ra ngoài?"
Hai người nhất thời bị giọng nói thức tỉnh, Viêm Dạ Tước còn dễ nói, mặt không chút thay đổi, mặt Trình Du Nhiên lại như cà chua chín, nếu để cho Tiểu Nặc thấy bộ dáng cô và Viêm Dạ Tước hôn môi, c