Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.
êm Kinh Vũ nhanh chóng khởi động xe, tùy tiện bắn vài phát hướng về phía Trình Du Nhiên mới vừa lao ra ngoài cửa sau mới quay đầu chạy trốn.
"Lên xe." Cho tới bây giờ khả năng chạy bộ của Trình Du Nhiên cũng không có giảm, rất nhanh lấy được một chiếc xe con chạy nhanh đến trước mặt Viêm Dạ Tước hô, Viêm Dạ Tước chỉ mới vừa ngồi lên vị trí kế bên tài xế, một thân thể nho nhỏ cũng vọt vào, thân thể Tiểu Nặc thấp lùn, có nhiều người cao cản trở, cũng không bị ảnh hưởng bởi đèn, cho nên cũng không chậm hơn mấy so với hai người.
Trình Du Nhiên cau mày nói: "Tiểu Nặc, con đi xuống trước, mẹ sẽ trở lại rất nhanh." Mặc dù chỉ là đuổi giết một người, cô cũng không yên lòng mang theo Tiểu Nặc.
Tiểu Nặc lắc đầu như trống lắc, đặt mông ngồi ở chỗ ngồi phía sau, giọng nói non nớt vang lên: "Mẹ không thể bỏ tiểu Nặc lại nữa."
Viêm Dạ Tước lạnh giọng nói: "Lái xe."
Biết Tiểu Nặc chắc hẳn sẽ không đi xuống, Trình Du Nhiên không dây dưa nữa, thuần thục chuyển động tay lái đuổi theo hướng Viêm Kinh Vũ, lái xe ở trước mặt cô nếu như còn có thể chạy, về sau cô cũng không lái xe nữa.
Nhà họ Mộ là gia đình y học, biệt thự cũng chọn nơi tương đối yên tĩnh, giờ phút này trên đường cũng chẳng có bao nhiêu xe, một lát là có thể thấy được vị trí của Viêm Kinh Vũ.
Dùng súng bắn vỡ kính chắn gió phía trước, đôi tay Viêm Dạ Tước dùng súng, lúc nào cũng chuẩn bị nổ súng, Trình Du Nhiên đem chân ga lên tối đa, đồng thời ngăn chặn tay lái, tận lực dùng con đường ngắn nhất truy kích, Tiểu Nặc phía sau ôm sách vở tách tách liên hồi ở trên bàn phím, cũng không biết đang làm gì.
Pằng pằng pằng --
Khi hai chiếc xe con rút ngắn khoảng cách, Viêm Dạ Tước nổ súng không chút khách khí, đạn tức giận phá nát toàn bộ thủy tinh phía sau xe Viêm Kinh Vũ.
Viêm Kinh Vũ vội đem đầu núp ở chỗ ngồi sau lưng, đồng thời tìm tòi ở hệ thống hướng dẫn, hy vọng có thể tìm được một con đường bỏ lại Viêm Dạ Tước.
"Không được, anh ta muốn nhảy xuống." Trình Du Nhiên vừa dứt lời, đầu xe Viêm Kinh Vũ đụng hỏng hàng rào cầu vượt bay xuống, khoảng cách cao như vậy, nếu như phía dưới không có giảm xóc cùng tài lái xe rất cao, tuyệt đối không khác gì tìm chết.
Nhanh chóng giẫm ở trên thắng xe, Trình Du Nhiên và Viêm Dạ Tước đồng thời nhảy khỏi xe, chỉ thấy Viêm Kinh Vũ đã nhảy xuống đang dừng ở trên một chiếc xe tải trong lúc chạy trốn, thì ra là anh ta đã sớm tìm xong giảm xóc.
"Viêm Dạ Tước, Trình Du Nhiên, chuyện hôm nay các người làm với tôi, hôm nào đó nhất định trả lại gấp mười lần, các người cứ đợi gặp ác mộng đi." Trên xe tải, Viêm Kinh Vũ cười ha ha, rất nhanh sẽ biến mất ở cầu vượt.
"Đuổi theo." Từ nơi này nhảy xuống Trình Du Nhiên có chút nắm chắc, nhưng thứ nhất là sợ tiểu Nặc có chuyện, thứ hai dọc theo cầu vượt đuổi theo cũng sẽ không chậm hơn bao nhiêu.
Mới vừa khởi động xe đi chưa được mấy bước, Tiểu Nặc đột nhiên từ trên ghế sau đưa cổ qua nói: "Mẹ, mẹ đi lầm đường, từ nơi này qua, chúng ta đi chặn chú ta."
Trình Du Nhiên quay đầu lại nhìn con trai không hiểu, lại thấy Tiểu Nặc giống như hiến vật quý đem laptop đẩy hướng trước mặt, trên mặt tròn trịa lộ ra nụ cười tà ác: "Đồ trên tay chú ta trừ có thể làm máy theo dõi ra, còn có trang bị định vị, đáng tiếc tên ngu ngốc này căn bản là không có phát hiện."
Viêm Dạ Tước hiếm khi hướng Tiểu Nặc gật đầu một cái, mặc dù trên mặt không có biểu cảm gì, từ tiểu Nặc hiểu hình như là ý khen ngợi, điều này làm cho tiểu Nặc hưng phấn, đồng thời lại cảm thấy bất đắc dĩ, lão đại Viêm luôn khốc!
Thấy đám người Viêm Dạ Tước biến mất trong tầm mắt anh ta, Viêm Kinh Vũ cười lạnh một tiếng, lái xe từ trên xe tải lao xuống, lựa chọn một con đường khác chạy trốn, nhưng mà trong nội tâm lại nhẹ nhõm, mặc dù không lấy được bệnh viện nhà họ Mộ, nhưng chỉ cần anh ta vẫn còn sống, tất cả vẫn còn có hi vọng.
Đúng lúc này, anh ta đột nhiên cảm thấy trên cổ tay đung đưa, đem tay áo nhấc lên mới nhớ tới đây là đồng hồ đo lúc trước Vạn Tuyết Cầm cho anh ta, chỉ là đi xa như vậy chẳng lẽ còn có thể sử dụng được sao? Coi như có thể sử dụng thì ai đang khống chế?
Một loại dự cảm xấu xông lên đầu, lúc này, một khuôn mặt nhỏ anh tuấn xuất hiện trên màn ảnh, khóe miệng treo nụ cười tà ác nói: "Cái tên đần độn này."
Vèo một tiếng, một chiếc xe hơi lướt qua từ bên người anh ta, đồng thời truyền tới, còn có một tiếng súng --
Giải quyết Viêm Kinh Vũ, Viêm Dạ Tước tiện tay đem súng lục thu hồi bên hông, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trình Du Nhiên nói: "Kế tiếp đến phiên em."
Sẽ không đơn giản thế!
"Đến phiên em?" Nếu như không phải là đang ở trong xe, sợ rằng Trình Du Nhiên sẽ trực tiếp nhảy dựng lên, những chuyện gần đây cô đều làm, tại sao đến phiên cô, bây giờ Viêm Dạ Tước càng ngày càng không nói lý, không đúng, lúc nào thì anh phân rõ phải trái qua?
Câu hỏi của Trình Du Nhiên không nhận được hồi đáp gì, quay đầu nhìn, mới phát hiện anh thế nhưng đã nằm nghiêng ở trên ghế ngủ thiếp đi, trên mặt góc cạnh