Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.
cũng khá, chứng kiến Viêm Dạ Tước rút súng cũng đã cảm thấy không ổn, lập tức ngã xuống hướng bên cạnh, chỉ là thương pháp của Viêm Dạ Tước vừa nhanh vừa chính xác, coi như ông ta sớm có chuẩn bị, vẫn bị đạn sát thương cánh tay, máu tươi theo cánh tay chảy xuống, trên âu phục có nhiều màu sắc lại tăng thêm một sắc thái.
"Viêm Dạ Tước, mày tự đâm đầu vào chỗ chết." Đường Ngự Phong không ngờ Viêm Dạ Tước lại dám trực tiếp nổ súng, hơn nữa còn đả thương cha anh ta, nhất thời tức giận nổi trận lôi đình, đưa tay sờ súng lục bên hông, chỉ là, lúc súng ống, anh ta còn kém xa so với Viêm Dạ Tước.
Súng lục mới rút ra từ bên hông, trên đầu đã bị họng súng đen ngòm chỉ vào, đôi tay Viêm Dạ Tước dùng súng, một khẩu súng khác chỉ vào Đường Nghiêu, lạnh lùng nói: "Cử động một cái thử xem."
"Thả lão gia và thiếu gia ra." Mấy tên thuộc hạ Đường Nghiêu mang tới lập tức chĩa súng nhằm hướng Viêm Dạ Tước, lớn tiếng kêu lên, bọn họ không có năng lực phản ứng nhanh như vậy, chỉ có thể đem họng súng nhắm ngay Viêm Dạ Tước để uy hiếp anh.
"Chỉ bằng chúng mày?" Bôn Lang cười nhạo cùng Đan Hùng song song ngăn ở trước người lão đại, bằng hai người bọn họ, giải quyết mấy người này, tối đa cũng chỉ bị thương mà thôi.
Bữa tiệc vốn náo nhiệt trong nháy mắt biến thành chiến trường, mấy người trong sân còn chưa hiểu gì, khách chung quanh cũng định rời đi, người trong hắc đạo vô cùng quý trọng sinh mạng.
"Tiểu Nặc, đưa cái bánh ngọt cũng không chú ý, lần sau nhất định phải coi chừng đấy." Trong phòng khách yên tĩnh, đột nhiên xuất hiện giọng nữ cực kỳ trong trẻo, Tina giẫm ủng ngắn, không thèm để ý lướt qua một khẩu súng lục, đi tới trước mặt Tiểu Nặc ngồi xổm xuống, nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của cu cậu nói.
Đưa bánh ngọt? Sắc mặt Viêm Hạo Thừa tối sầm lại, mới vừa rồi trong nháy mắt anh ta đã kích động khiến Viêm Dạ Tước giết chết Đường Nghiêu, vô duyên vô cố giết chết trưởng lão trong bang, cho dù Viêm Dạ Tước không chết, vị trí người nói chuyện Viêm bang cũng không ngồi được nữa, mặc dù hiện tại anh ta cũng chưa chuẩn bị xong, nhưng nếu như Viêm Dạ Tước đi xuống, anh ta có lòng tin tuyệt đối nắm lấy vị trí người nói chuyện, chỉ là không ngờ, lúc này cô nàng nhà họ Cố lại vọt ra, nhìn dáng dấp rõ ràng cho thấy muốn đi một con đường với Viêm Dạ Tước.
"Người Hoa bang?" Đường Nghiêu khinh miệt nói một câu, lại nhìn mắt nhìn Lãnh Triệt đi theo sau lưng Tina hỏi: "Đây chính là quyết định của các người?"
Mặc dù tâm Tina hướng về anh Tước, nhưng biết chuyện trong nhà không phải cô có thể làm chủ, cô tới đây chỉ là không hy vọng anh Tước xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà thôi, làm bộ như nghe không hiểu nói: "Ông Đường nói gì Tina nghe không hiểu, nhưng Tiểu Nặc đúng là đưa bánh ngọt đến cho tôi, có phải không Tiểu Nặc?"
Những người Tiểu Nặc trêu cợt qua ngay cả chính cu cậu cũng đếm không hết, lúc này thấy có người phối hợp, lập tức ngẩng đầu lên nói: "Chị Tina nói không sai, cháu muốn đưa bánh ngọt cho chị ấy, ai biết đụng phải ông, làm bánh ngọt bị rơi, ông chẳng những không bồi thường cháu, còn muốn giết người diệt khẩu." Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đau khổ.
Đường Nghiêu thiếu chút nữa tức chết, thằng nhóc này quả thật nói láo không cần viết nháp, ông ta đường đường là trưởng lão Viêm bang, sẽ vì một miếng bánh ngọt mà giết người diệt khẩu?
Chỉ là hình tượng Tiểu Nặc thật sự có vẻ vô tội, hơn nữa còn là một đứa bé sáu bảy tuổi, nói thế nào Đường Nghiêu đều nói không được, chỉ tức giận nhìn cu cậu, một đôi mắt cũng có thể như đèn cầy.
"Nếu là vô tâm, tất cả mọi người thu súng lại thôi." Tina xuất hiện, hai bên đã không có cách nào đánh nhau, Viêm Hạo Thừa cũng chỉ có thể mượn cơ hội này làm người hai bên thu tay lại, nếu không bữa tiệc của anh hoàn toàn bị nhỡ.
"Cha --" Nghe thiếu gia thế nhưng hạ mệnh lệnh như vậy, Đường Ngự Phong muốn phản bác theo bản năng, lại thấy Đường Nghiêu đột nhiên trừng mắt liếc anh ta một cái, anh ta và Viêm Thế Kiêu khác nhau duy nhất là e ngại người, người đó chính là cha anh ta.
Thấy đám người Bôn Lang không động, Viêm Hạo Thừa tức giận trong lòng, lại cũng chỉ có thể mang theo nhạo báng nói: "Tước, nếu là hiểu lầm, bảo thuộc hạ của chú thu súng lại đi, tránh cho khách bị hù chạy."
Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, đem súng lục thả lại trong ngực, đồng thời phất phất tay hướng hai người Bôn Lang, mặc dù tất cả khẩu súng đều đã biến mất, trong phòng khách vẫn tràn đầy không khí giương cung bạt kiếm.
Lúc này, Trình Du Nhiên đột nhiên chỉ vào Đường Nghiêu nói: "Lão già, ông có bệnh."
Liên minh
"Cô thật sự cho rằng tôi không dám giết cô?" Giọng nói âm trầm giống như ác quỷ chui ra từ địa ngục, lao thẳng về phía Trình Du Nhiên.
Lần này Đường Nghiêu thật sự có sát tâm, ban đầu bị một súng, có thể đè xuống lửa giận tạm thời không truy cứu đến đã cực hạn của ông ta, không ngờ đối phương lại khiêu khích ông ta nữa, thật sự coi ông ta là quả hồng mềm mà bóp, nếu như Trình Du Nhiên không thể cho ông ta một câu trả lời hài lò