Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.
i, hôm nào sẽ giải thích với chú, nhưng hôm nay, tôi xác thực là vì sự an toàn của các người mà tới."
Viêm Hạo Thừa nói dứt lời, mọi người rối rít lên xe, lúc này là cơ hội rời đi tốt nhất.
"Tước, tôi cũng rời đi trước." Lâm không biết mình đây coi là giúp Viêm Hạo Thừa, nhưng mà nếu Trình Du Nhiên không có nguy hiểm gì, cô ta cũng an tâm, tiến lên dặn dò Du Nhiên dưỡng thương tốt, hôm nào lại tới cửa, cũng mang theo thuộc hạ nhanh chóng rời đi.
Nhìn Trình Du Nhiên còn nằm dưới đất, Viêm Dạ Tước đột nhiên nói: "Bôn Lang, lập tức đi đến hoàng cung Buckinghamshire làm nổ tung." Không tìm được người, trước hết thu chút lợi tức, gây ra chút động tĩnh, không sợ đối phương không lòi ra.
Trong biệt thự, cả thân thể Trình Du Nhiên bao quanh trong ba tầng chăn, không biết có phải Viêm Dạ Tước cố ý hay không, cô chỉ gãy mấy cái xương sườn nhỏ, trói dây cố định bụng thì xong rồi, bây giờ lại trói cô thành cái bánh chưng, muốn hoạt động một chút cũng vô cùng khó khăn.
Xử lý xong thương thế, giọng nói trầm thấp mang theo lạnh lẽo của Viêm Dạ Tước vang lên: "Đây chính là kỹ thuật lái xe của em?"
"Ngay cả nhảy xe cũng không biết, về sau tôi chưa cho phép, không cho phép em lái xe nữa."
"Sợ lạnh, không biết nổ súng, không biết bơi lội, không biết nhảy xe, thế em biết cái gì?"
". . . . . ."
Nói chuyện trong phòng này còn là lão đại sao? Ngoài cửa Bôn Lang trực tiếp nghe mà ngây người, anh ta vốn muốn hồi báo với lão đại nhiệm vụ của mình, không thể nghĩ đến sẽ nghe lén được lão đại nói chuyện, sợ rằng nói còn nhiều hơn so với một tuần lễ, vừa bắt đầu anh ta còn tưởng rằng đầu lão đại xảy ra vấn đề đấy.
Chỉ là vừa nghĩ tới mình thế nhưng nhìn thấy một mặt này của lão đại, nhất thời hồi báo cái gì cũng không quan tâm, bị sợ đến xoay người nhanh chân bỏ chạy, ngộ nhỡ để cho lão đại phát hiện anh ta đang ở ngoài cửa, dù bởi vì có chuyện, anh ta nhất định sẽ xui xẻo.
Tiếng quát của Viêm Dạ Tước càng lúc càng lớn, trên giường Trình Du Nhiên hình như thật sự biết mình sai, nằm im không nhúc nhích.
Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, đột nhiên đi tới bên người cô kêu lên: "Trình Du Nhiên."
"Hả?" Trình Du Nhiên mờ mịt ngẩng đầu lên, mới vừa rồi cô thật sự buồn ngủ quá đỗi, giường dưới người lại thư thái như vậy, cho nên thừa dịp Viêm Dạ Tước nổi giận liền nhắm mắt một lát, không ngờ thật sự ngủ thiếp đi.
Vội bày ra dáng vẻ cẩn thận nghe giảng, nói: "Ừ, anh tiếp tục."
"Trình Du Nhiên." Viêm Dạ Tước rống lên lần nữa, chấn động lỗ tai cô ông ông, buồn ngủ cũng đều bị hù chạy, ngẩng đầu lên mặt uất ức nói: "Lão đại Viêm, em bị thương, anh không thể nói chuyện nhẹ nhàng à."
Nếu như không phải là nhìn cô bị thương, Viêm Dạ Tước đã sớm bắt cô ném vào trong hồ bơi rồi, mới vừa rồi lại còn ngủ, lạnh mặt nói: "Sau khi vết thương lành lập tức luyện nhảy xe cho tôi."
Nói qua cũng không quản Trình Du Nhiên có đồng ý hay không, trực tiếp xoay người đi ra ngoài, để lại cho cô một tấm lưng rộng rãi.
Bị giọng nói của Viêm Dạ Tước quấy rầy, Trình Du Nhiên không ngủ nổi nữa, ngẩng đầu lên ngó ra ngoài cửa sổ, trời thậm chí sáng rõ, cô ngủ đủ dài, trong giây lát cô mới ý thức được, không phải Viêm Dạ Tước đã mắng bên người cô nửa ngày chứ, đáng tiếc chỉ nghe được hai ba câu liền ngủ mất, bằng không khẳng định tìm máy ghi âm thu lại, tình cảnh như thế cũng không thấy nhiều.
Suy nghĩ lung tung một hồi, bụng cô đột nhiên kêu ục ục, lúc này mới nhớ tới ở bữa tiệc hình như cũng chưa có ăn bao nhiêu, nếu như không phải là trên người lộn xộn đầy băng khiến bụng bóp chặt, sợ rằng cô cũng sẽ đói ngủ không yên.
Chỉ là, Viêm Dạ Tước tức giận chạy ra ngoài, cô ăn như thế nào?
Vẻ mặt đau khổ, Trình Du Nhiên dùng tất cả hơi sức, không còn hơi sức hô: "Có người hay không, ra ngoài, tôi sắp chết đói rồi!"
Ấm áp
Trình Du Nhiên có thể không lái xe, có thể không uống nước, ngay cả có thể không đi toilet, nhưng tuyệt không thể không ăn cơm và ngủ, đời này cô chỉ còn vài sở thích như thế, không nghĩ tới lại bị tước đoạt.
"Sẽ không bi thảm thế chứ?" Trình Du Nhiên nằm lỳ ở trên giường trợn mắt nhìn thẳng: "Chung quanh đều không có người à?"
Đáp lại cô, chỉ có tiếng chuông tí tách trên tường.
Kêu nửa ngày không có phản ứng, Trình Du Nhiên muốn giãy giụa, nhưng hơi động đậy, liền cảm thấy đau tê tâm liệt phế, trong lòng mắng Viêm Dạ Tước một lần, không phải là phạm chút ít sai lầm à, dạy dỗ đôi câu thì thôi, phải dùng tới loại biện pháp này tới hành hạ cô.
Ở trên giường giằng co nửa ngày, trên đầu cũng đầy mồ hôi, cũng chỉ hoạt động được vài cm, bụng ngược lại đói hơn, ngay cả hơi sức gọi người cũng không có.
Lợi Ân nghi ngờ trừng mắt nhìn, không nghĩ ra lúc nào thì mình lại thêm cái tên như thế, nhưng mà hôm nay nữ chủ nhân lại không có bị sợ đến chạy đi, có phải là đại biểu cho đã thích mình hay không?
Đúng lúc này, Trình Du Nhiên vốn là nằm im đột nhiên khụt khịt cái mũi, hai mắt tựa như bóng đèn mở ra, làm dọa Lợi Ân bên cạnh nhảy lên, bất qu