Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2723 lượt.

iếu Chấn Vũ, nói: "Tiếu Chấn Vũ, cậu tốt nhất cầu nguyện sau này sẽ không rơi vào trong tay tôi."
Đối với uy hiếp của chị dâu, Tiếu Chấn Vũ không nhìn thẳng, về sau như thế nào không biết, nhưng bây giờ nếu như anh ta không nắm chặt thời gian sẽ lập tức xui xẻo, tìm đúng mạch máu trên cánh tay chị dâu, mau chuẩn ngoan đảo mắt liền truyền chất dinh dưỡng vào.
Đúng lúc này, thím Vân bưng một chén nóng hổi đi tới nói: "Cháo thịt đã chuẩn bị tốt lắm."
Cháo thịt? Trình Du Nhiên dùng sức đem miệng lộ ra một nửa từ dưới cái gối, vui mừng nói: "Đây cũng là của em chứ?"
Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói: "Sau khi tiêm hết bình dinh dưỡng mới có thể ăn đồ."
Bàn tay trên đầu buông ra, Trình Du Nhiên lấy lòng nói: "Dĩ nhiên, nếu không lại tiêm vào nữa?" Cô cũng không sợ tiêm vào chất dinh dưỡng, chỉ sợ sau khi tiêm không để cho ăn cái gì.
Vào lúc Trình Du Nhiên hưng phấn muốn nhận lấy cháo thịt, Viêm Dạ Tước chỉ chỉ cái bàn một bên để Thím Vân đặt xuống, ngay sau đó phất phất tay lạnh giọng nói: "Tất cả mọi người đi xuống."
Sau đó, Trình Du Nhiên phóng đại con mắt gấp mấy lần nhìn soi mói, Viêm Dạ Tước bưng cháo thịt lên dùng thìa quấy mấy cái, tiến tới bên miệng của cô.
Anh đây là muốn. . . . . . Đút cô ăn? Đầu Trình Du Nhiên hơi chập mạch, lão đại lãnh khốc hung tàn núi băng thế nhưng lại đút người ăn cơm, tin tức này truyền đi nhất định rất chấn động.
"Em có ăn hay không?" Thấy Trình Du Nhiên lại đang mất hồn, Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói.
"Ăn, dĩ nhiên ăn." Vừa nhìn chính là chưa từng hầu hạ ai, giọng điệu lạnh như thế, cũng không thổi trước cho cháo thịt lạnh xuống, nhưng trong lòng Trình Du Nhiên vẫn có chút ấm áp.
Lãnh địa gia tộc La Nhĩ Đức nước Anh, một máy bay chuyên dùng hào hoa mới vừa hạ xuống, thì có mười người đàn ông lực lưỡng da trắng xông tới, chờ sau khi cô gái trên máy bay xuống, một người đàn ông lực lưỡng trong đó mới mặt cung kính nói: "Tiểu thư, mới vừa nhận được tin tức, hoàng cung Buckinghamshire bị người của Viêm Dạ Tước trực tiếp nổ, hơn ba mươi thuộc hạ chưa kịp bỏ chạy, toàn bộ đều gặp nạn."
"Tốc độ thật đúng là nhanh, xem ra tôi còn xem thường tính nhẫn nại của Viêm Hạo Thừa, không ngờ anh ta không trở mặt với Viêm Dạ Tước ngay." Cô ta đều không để tính mạng mười mấy thuộc hạ ở trong mắt, khí chất của Angela lạnh lùng, nụ cười thản nhiên rồi lại từ chối người ngoài ngàn dặm, giống như đang lầm bầm lầu bầu: "Như vậy cũng tốt, anh ta kiên trì càng lâu, đối với chúng ta càng có lợi."



Xách tảng đá đập chân của mình


Mùa hè cực nóng vừa qua, mưa thu liên tiếp tập kích bầu trời Newyork, chưa đến mấy ngày, nhiệt độ đã giảm xuống mười độ, hơn nữa còn đang có xu hướng giảm xuống, chỉ là những thứ kia không có quan hệ gì cùng việc dưỡng thương của Trình Du Nhiên.
Gần đây cô có sức sống, không cần học bơi lội, không cần chạy ngược chạy xuôi, mỗi ngày lười biếng nằm trên giường, trừ ăn ra chính là ngủ, hưởng thụ hai sở thích cô yêu nhất đời đến trời đất mù mịt, đặc biệt là thủ nghệ của thím Vân còn chưa bị khai phá, để cho cô cảm thấy tìm thím Vân tới, là một chuyện anh minh nhất đời cô.
Viêm Dạ Tước cũng luôn vội, dĩ nhiên anh đem địa điểm làm việc dời đến biệt thự, trừ ngày đầu tiên nghiêm mặt giáo huấn Trình Du Nhiên một trận, sau mặc dù còn dáng vẻ lạnh lùng, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, cả ngày đến đi vội vã.
Chuyện duy nhất khiến Trình Du Nhiên không thoải mái chính là tư thế giấc ngủ, Tiếu Chấn Vũ đáng chết rất biết mượn cơ hội trả thù hiềm nghi, nói chỉ có nằm lỳ ở trên giường mới lợi hơn cho khôi phục, khiến Trình Du Nhiên giận đến nghiến răng, đáng tiếc một câu nói của Viêm Dạ Tước trực tiếp đánh cô vào lãnh cung, không muốn nằm, sẽ trực tiếp trói cô lên trên giường.
Vui vẻ luôn ngắn ngủi, sau khi Tiếu Chấn Vũ kiểm tra toàn bộ, liền tuyên bố thương thế của cô hoàn toàn khôi phục, điều này cũng biểu thị những ngày nghỉ dưỡng thương tốt đẹp đã kết thúc, trong lòng suy nghĩ có phải tạo tai nạn lao động gì nữa hay không, dường như cuộc sống như thế thật sự là quá đã.
Viêm Dạ Tước có chút tương tự Trình Du Nhiên, mẹ chết đi cũng không lâu lắm, tự nhiên biết cô mới vừa rồi đang suy nghĩ gì, nhưng mà anh cũng không có truy cứu tiếp nữa, chỉ dùng sức nắm trên tay cô, nói: "Đi thôi."
Tiểu Nặc vẫn lấm la lấm lét đi phía sau, đột nhiên suy nghĩ hiểu rõ, xoay người chui vào trong bụi hoa, tìm đóa anh đào lớn nhất hái xuống, hào hứng nhét vào trong ngực lão đại, ngay sau đó mặt cười xấu xa chạy ra.
Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, anh làm sao không biết trong đầu cậu nhóc này đang suy nghĩ gì, chỉ là anh đường đường là lão đại hắc bang lúc nào thì làm loại chuyện như vậy, tiện tay ném cho Bôn Lang nói: "Cầm."
Thật là không hiểu phong tình, Tiểu Nặc đã chuẩn bị máy chụp hình ống kính kinh điển, không thể nghĩ đến sẽ có kết cục như vậy, hướng về phía bóng lưng lão đại vừa lắc đầu vừa than thở, lại nhìn lướt qua người xấu bên cạnh anh, thật là hạng người gì cũng có trong đội ngũ, xem ra sau này khôn


XtGem Forum catalog