Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2709 lượt.

cô biết ở chỗ này?" Sau khi Vạn Tuyết Cầm chết, Viêm Dạ Tước cũng từng phái người đặc biệt đi tìm cô ta, chỉ nghe được tin cô ta mất tích mấy ngày trước, sau lại bởi vì cô cũng chỉ là phế vật vô dụng, cũng không có để ý tới nữa, không thể nghĩ đến còn có thể phái người đuổi giết cô, xem ra trước kia thật đúng là xem thường cô ta.
"Tại sao tôi lại ở chỗ này thì cô không cần phải quan tâm." Vạn Nhã Cầm cười lạnh một tiếng: "Hại chết chị tôi, đoạt di sản anh rể tôi để lại, tôi xem hôm nay cô còn có thể chạy trốn thế nào?"
"Chuyện cười." Cho dù thân bị Vạn Nhã Cầm bao vây, Trình Du Nhiên mới sẽ không bị người phụ nữ này dọa sợ, hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: "Cô cũng nói ra mặt, chứng tỏ cô đã thừa nhận âm mưu không biết xấu hổ chị mình, may mà trước kia Lãnh Triệt chưa đính hôn với cô, nếu không hiện tại chỉ sợ anh ta cũng không có mặt mũi gặp người khác."
Trình Du Nhiên vừa nói, vừa dựa vào hướng Bôn Lang, nhỏ giọng nói: "Mục tiêu của cô ta là tôi, có cơ hội lập tức mang Tiểu Nặc xông ra."
"Cô nói cũng thực không tồi." Ngoài dự liệu của Trình Du Nhiên, Vạn Nhã Cầm thế nhưng không cãi lộn giống trước kia, ngược lại một bộ cao cao tại thượng nói: "May nhờ lúc đó cô làm rối, nếu không tôi cũng sẽ không có thành tựu của ngày hôm nay, tôi thật muốn cảm ơn cô thật tốt, người đâu, bắt lại tất cả chúng nó đưa đi cho tôi."
"Để tôi xem các người ai dám?" Đôi tay Bôn Lang cầm súng, nhiệm vụ của anh ta là bảo vệ chị dâu và Tiểu Nặc, nếu để cho họ mang đi, anh ta cũng không còn mặt mũi gặp lại lão đại.
"Thuộc hạ của Viêm Dạ Tước chính là đệ nhất súng, không ngờ chúng ta gặp mặt nhanh như thế." Một giọng tà mị từ một bên truyền đến, ngay sau đó mười mấy người đàn ông tản ra sát khí đồng thời xuất hiện, vây mấy người vào giữa, sát khí sâm nghiêm, ngay cả bản thân Bôn Lang cũng cảm thấy áp lực.
Khuôn mặt Trình Du Nhiên khó có thể tin, bật thốt lên: "Tần Tử Duệ?"



Thế lực ẩn núp


Tần Tử Duệ đột nhiên xuất hiện, trong mắt Bôn Lang bộc phát ra sát ý kinh người, trước kia chị dâu liên tiếp xin tha cho anh ta, lão đại ngoài mặt không nói gì, trên thực tế lại mở một mặt lưới, không ngờ tên khốn này thế nhưng lấy oán trả ân, vừa có cơ hội liền gây bất lợi đối với chị dâu.
Theo bản năng, hai ngón trỏ đồng thời hướng cò súng.
"Nếu như tôi là anh, cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như thế." Tần Tử Duệ đứng chắp tay, hoàn toàn không có dõi theo thần súng, khóe môi nhếch lên nụ cười thản nhiên: "Nếu như anh còn coi Trình Du Nhiên là chị dâu."
"Anh hèn hạ." Bôn Lang không ngờ Tần Tử Duệ thế nhưng lại lấy chị dâu ra uy hiếp anh ta, rốt cuộc vẫn không có quyết tâm hung ác, ngón trỏ run rẩy chậm rãi giãn ra, tức giận mắng: "Tần Tử Duệ, anh thật không hổ là con trai của Lục Tường, trừ dùng phụ nữ và trẻ con tới uy hiếp người khác ta thì anh còn có thể làm gì."
"Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, này chỉ sợ là truyền thống của nhà họ Viêm thôi." Trên mặt Tần Tử Duệ vẫn không có bất kỳ nét mặt không vui, hời hợt nói: "Người thắng làm vua thua làm giặc, đây chính là quy luật sinh tồn."
Tiểu Nặc như có điều suy nghĩ nâng đầu lên, cuối cùng vẫn còn bộ dạng đồng tình chép chép miệng: "Mẹ, đầu óc người này cũng cháy hỏng rồi, mẹ cũng đừng chấp nhặt với cô ấy."
"Tiểu Nặc nói thật giỏi." Bôn Lang thiếu điều bị hai mẹ con bên cạnh biểu di cho sợ ngây người, chị dâu có thể làm được thì anh ta cũng không kỳ quái, không ngờ Tiểu Nặc cũng có can đảm như vậy, thật không hổ là con trai của lão đại, chỉ là Tiểu Nặc nói như vậy, tất sẽ làm Vạn Nhã Cầm căm ghét, anh ta vội tiếp lời: "Có một bà chị đầu óc cháy hỏng đã đủ xui xẻo, không ngờ em gái cũng thế, tiếc cho nhà họ Vạn hiện tại không còn dư lại nòi giống, nếu không nhất định sẽ bảo cậu nhóc Tiếu Chấn Vũ nghiên cứu một chút mới được."
Có tiến bộ, trước kia Bôn Lang chống lại phụ nữ luôn thua đến kêu là thê thảm, không thể nghĩ đến cũng có lúc quyết liệt, không tệ, không phụ khoảng thời gian mình bồi dưỡng, Trình Du Nhiên không keo kiệt thưởng cho anh ta một ngón tay cái.
Phía Vạn Nhã Cầm cũng sắp bị chọc giận đến bạo phát, đối phương chẳng những không thấy uy hiếp của cô ta, ngược lại còn mắng cô ta, quả thật không biết chữ "chết" viết như thế nào, tức giận đằng đằng hướng tới Tần Tử Duệ bên cạnh quát lên: "Trước đánh gãy hai chân tên tiểu tiện chủng kia kia cho tôi, tôi ngược lại muốn nhìn xem miệng Trình Du Nhiên cứng bao nhiêu."
"Cô dám!" Trình Du Nhiên và Bôn Lang đồng thời hừ lạnh một tiếng, một trái một phải, đem Tiểu Nặc bảo vệ ở sau lưng.
"Có dám hay không, không phải do các người định đoạt." Trên mặt Vạn Nhã Cầm chứa đầy nụ cười hung ác: "Hiện tại dù cô có cầu xin tôi cũng đã quá muộn, Tần Tử Duệ, anh còn chờ cái gì, nhanh phế hai chân tên tiểu tiện chủng kia cho tôi."
"Rất xin lỗi, Vạn tiểu thư." Một giọng nói trong trẻo khiến Vạn Nhã Cầm không tưởng tượng được truyền đến từ bên cạnh: "Trong nhiệm vụ của chúng tôi, cũng không có điều kiện cắt đứt hai chân người."
"Chỉ cần các anh