Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.

dùng súng tinh vi nổ súng hướng Viêm Dạ Tước, tất cả mọi người không có chú ý tới, chỉ có Trình Du Nhiên cô xuyên thấu qua thủy tinh thấy được, trong nháy mắt, trong lúc đối phương bóp cò súng, cô đẩy cửa xe ra.
Chưa từng nổ súng, đôi tay cô cầm chặt súng lục, pằng, bóp cò súng, đạn bay vụt ra ngoài, đánh trúng cánh tay đối phương, tay chân cô đã sớm phát run vì khẩn trương, mình cư nhiên nổ súng.
Vậy mà, vừa lúc đó, Tiểu Nặc thấy người bị thương tiếp tục giơ súng lên hướng Trình Du Nhiên bóp cò súng ——
"Mẹ!" Tiểu Nặc chạy ra, hấp dẫn chú ý của kẻ địch, đồng thời nổ súng hướng bên này.
Vì vậy, nghĩ là làm ngay thời điểm như ngàn cân treo sợi tóc, Viêm Dạ Tước xoay người thật nhanh, lập tức vơ mẹ con bọn họ vào lồng ngực của anh, đẩy hướng trong xe, song trong nháy mắt này, đạn xuyên vào thân thể Viêm Dạ Tước, một viên trong đó xuyên thấu vai trái, máu tươi tung tóe lên mặt Trình Du Nhiên, anh tự tay đóng cửa xe, Phi Ưng và vài tên thuộc hạ lập tức xoay người nổ súng bắn chết người đó.
Trình Du Nhiên nhìn rất rõ ràng, thời điểm anh xoay người nổ súng, phần lưng hiện ra vết máu, nói rõ, vừa rồi anh không chỉ bị một phát súng.
Trong chớp nhoáng này, lòng cô giống như là bị xoắn chặt, nhìn tình huống bên ngoài hết sức không tốt, nếu thật sự không rút lui, nhất định sẽ trúng kế của đối phương.
Cô hạ quyết tâm, đem súng bỏ vào sau thắt lưng, hai tay chống thành ghế, khéo léo nhảy, vững vàng ngồi ở chỗ tài xế, hướng con trai giao phó một câu: "Tiểu Nặc, mở cửa xe, ngồi yên!"
Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt



Bác sỹ không dễ làm


Bóng đêm rực rỡ, gió như sa, trăng như móc.
Vùng ngoại ô Newyork, xuyên qua rừng cây xanh um tươi tốt, gò núi, một căn nhà phong cách cổ màu trắng, khí phái mà tràn đầy mùi quý tộc, lấy ngạo mạn và tư thái xưa và nay để tồn tại, vào ban đêm, làm cho người ta không rét mà run.
Tiếng giày da, giày cao gót giẫm lộp cộp, bước chân không lộn xộn giẫm lên sàn nhà kiên cố, lộp cộp vang dội, sau đó biến mất ở hành lang.
Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước muốn trực tiếp đi vào phòng họp, cô vội vã kéo anh một cái, nói: "Thương thế của anh cần lập tức xử lý."
Người đàn ông này, rốt cuộc coi thân thể của mình là cái gì, không thấy đầu vai anh đang chảy máu sao?
Trình Du Nhiên nhìn bọn Phi Ưng và Bôn Lang, trong mắt hẳn là tức giận, xem ra, chuyện lần này xác thực không ổn, lập tức cúi đầu, tiếp tục khâu vết thương.
"Gia tộc Hoắc Bối Nhĩ vẫn luôn muốn ma túy ở vùng Âu Mỹ, lần này tuyệt đối không thể khinh xuất, lão đại, hội nghị ngày mai chỉ sợ sẽ có nguy hiểm, có phải nên chuẩn bị chút hay không."
Đan Hùng dựa vào thành ghế nói, Phi Ưng bên cạnh cũng đồng ý, "Lão đại, lần này nhất định phải cẩn thận."
"Tôi biết rõ, đừng thay đổi gì, cứ dựa theo ban đầu mà tiến hành." Viêm Dạ Tước lạnh lùng mở miệng, vừa muốn giơ tay lên, đã bị Trình Du Nhiên túm lấy, không vui nói: "Lão đại Viêm, có thể đừng động tới động lui hay không, anh không biết tôi khổ cực ư?"
Lời này vừa phát ra, người ở chỗ này đều cứng đờ, ai cũng không ngờ bác sỹ này dám nói chuyện như thế này với lão đại, xem ra muốn ăn không được lại còn ôm đùm.
Nào có thể đoán được, kỳ tích là lão đại không có nổi giận, mà làm theo lời cô nói, để tay xuống, Trình Du Nhiên tiếp tục khâu vết thương, lại không nhìn thấy một vào con mắt chung quanh song song giật mình kỳ quái, mà trong lòng cô không ngừng cằn nhằn, bác sỹ thật là khó làm.
Bệnh nhân không an phận, muốn cô trị liệu coi như xong, trong cả quá trình còn phải nghe bọn họ nói gì mà bang phái ma túy nào đó, sau đó còn đánh đánh giết giết.
Thật là ngông cuồng nghiêm trọng, vừa lúc đó, Trình Du Nhiên dùng rượu cồn trừ độc ở xung quanh, thời điểm thấy ngực trái thì thấy được vết thương trước ngực trái.
Cô nhớ, đây là vết thương năm đó anh trúng đạn, mặc dù đã lấy đạn ra, nhưng vết thương quá sâu, cũng có thể để lại sẹo, chỉ là, nhìn thấy nó sẽ khiến cô nhớ tới chuyện đã xảy ra năm đó. . . . . .
"Em đang ngây ngẩn gì thế?" Tay Viêm Dạ Tước bao trùm trên đầu cô, giống như là hỏi đứa bé.
Trình Du Nhiên lập tức thu hồi ánh mắt, không biết tại sao mình phải mở miệng thử dò xét anh, "Chỗ này của anh bị thương rất nặng nhỉ, vì sao bị thương?"
"Không biết!" Viêm Dạ Tước lạnh lùng trả lời, đây là một chuyện anh hết sức không muốn suy tư, đứng lên, đi ra khỏi phòng họp.
Trình Du Nhiên đứng tại chỗ thu dọn dụng cụ giải phẫu, Phi Ưng đi tới, "Cô thật rất quan tâm đến vết thương trên ngực lão đại, chẳng lẽ cô biết chuyện năm đó?"
Năm đó trừ làm giải phẫu cho anh ra, cô cũng không biết xảy ra chuyện gì, vấn đề là, vị lão đại Viêm này, ngay cả ân nhân cứu mạng anh mà cũng không nhớ, thật không có lương tâm, cho nên, nghĩ tới đây liền tức giận nói: "Tôi làm sao có thể biết, tôi đói chết rồi, nơi này có đồ ăn không?"
"Chị hai, thời điểm trước ở dạ tiệc không phải chị ăn rất nhiều ư? Đói bụng nhanh vậy?"
"Phát sinh chuyện kịch liệt như vậy, không hao tổn thể lực ư?" Trình