Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2893 lượt.
sau khi Tiểu Nặc lớn lên sẽ bảo vệ mẹ.
Trình Du Nhiên nghĩ tới đây, trên mặt nâng lên nụ cười đẹp mắt, đưa tay sờ sờ đầu cu cậu, nhẹ nhàng đắp chăn cho cu cậu, quay người ra khỏi gian phòng.
Màn đêm vô tận, cách cửa sổ có thể cảm nhận được gió đêm nhẹ nhàng, sau khi Trình Du Nhiên tắm xong đứng ở ban công, ngắm nhìn cảnh sắc trong đêm tối, từng cơn gió nhẹ thổi vào gương mặt, không khỏi làm tim trôi giạt.
Cô cũng không ngờ sáu năm sau, cô tạm biệt người gặp phải năm đó, cô đưa tay sờ qua lớp y phục, sờ sờ dây chuyền đeo trên cổ, cũng không có lấy ra. Cô nhớ, anh nói sẽ phụ trách, hơn nữa để lại một sợi giây chuyền cho cô, lúc ấy cô giận đến vứt bỏ tại chỗ, cuối cùng, cô cầm trở lại từ trong thùng rác, giữ sáu năm, chẳng lẽ mình vẫn mong đợi lời hứa anh đã nói ư?
Nhưng khi anh xuất hiện, căn bản không nhớ rõ cô, qua sự việc nhà họ Mộ, cô đã sớm không tin vào tình yêu, cũng không tin tưởng một người đàn ông sẽ vĩnh vi nhớ cô gái nào, giống như là ba cô, nói không chừng đã sớm quên mất dáng vẻ mẹ cô.
Cho nên, cho tới bây giờ cô đều không hy vọng xa vời về sự xuất hiện của anh, đối với vấn đề phụ trách, bởi vì lúc Tiểu Nặc ra đời, nhìn y tá ôm bé con ở trước mặt cô, cô hôn bé con đầu tiên, cô hiểu đây là người thân trời cao ban cho cô.
Trình Du Nhiên cười cười, buông lỏng tay, xoay người đi vào gian phòng, vậy mà, ngay tại ban công bên cạnh, bóng dáng cao lớn đứng sừng sững, yên lặng nhìn cô biến mất.
Sáng sớm ngày hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào từ ngoài cửa sổ, Trình Du Nhiên đang nằm ngủ say ở trên giường, lật người, tìm tư thế thoải mái hơn, tiếp tục mộng đẹp của cô.
Bên tai giống như là có tiếng hít thở khẽ, khiến cho cô nhíu nhíu mày, làm cô cảm thấy hơi ngứa, lấy tay giơ giơ ở trước mặt, hơi mở mắt. . . . . .
Không mở ra cũng may, vừa mở ra liền nhìn thấy mặt một con chó, bị sợ đến lật người, ngã ngồi trên mặt đất, không, đây không phải là chó, mà là con sói gọi là Lợi Ân!
Lợi Ân nhanh nhẹn nhảy lên giường, muốn xem xem có phải cô té hay không, lại dọa Trình Du Nhiên sợ đến vội vàng lui về phía sau một bước, vào lúc này cơn thèm ngủ đã bị hù dọa mất tiêu.
"Mày...mày muốn làm cái gì! Đừng tới đây." Từ nhỏ cô đã sợ chó, chớ nói chi là con sói còn hung ác hơn chó, vội vàng muốn xua đuổi nó rời đi.
Nhưng Lợi Ân lại nghiêng đầu, hình như không nghe hiểu lời cô nói, cũng rất tò mò cô tại sao sợ mình đến thế, vì vậy, nó đến gần từng bước một.
Trình Du Nhiên hoàn toàn bị dọa sợ, đã không còn đường có thể lui, vậy mà, vừa lúc đó, một giọng nói trẻ con phá vỡ không khí, "Lợi Ân, tới đây."
Nghe giọng nói đó, Lợi Ân lập tức quay đầu, chỉ thấy Tiểu Nặc bưng một cái khay, bên trong là một con gà nóng hổi.
Lợi Ân nhảy vèo xuống giường, chạy như bay đến chỗ Tiểu Nặc, Trình Du Nhiên sợ Lợi Ân tổn thương con trai, lập tức lấy dũng khí tiến lên, Lợi Ân chợt dừng bước ở trước mặt Tiểu Nặc, ngồi chồm hổm xuống, nâng đầu lên nhìn Tiểu Nặc.
Tiểu Nặc đưa tay nhỏ bé ra sờ Lợi Ân, Trình Du Nhiên lập tức kêu lên: "Tiểu Nặc."
Tiểu Nặc cũng không có dừng tay lại bởi vì mẹ kêu lên, sờ sờ nó, sau đó dùng tiếng Anh nói: "Này, đây là bữa ăn sáng của mày."
Đem một khay thịt gà bỏ trên đất, cu cậu đi tới, nói với mẹ: "Mẹ, Lợi Ân rất hiền lành, nhưng nó chỉ nghe hiểu tiếng Anh."
Bệnh nhân không an phận
Hội nghị Năm gia tộc lớn
Cây phong cành lá rậm rạp, lay động ở trong gió thu, tiếng cành lá xào xạc như sóng biển xao động, khí thế vô vàn, gió nổi lên, cây phong lênh đênh giống như là mưa lá, êm ái mà rớt xuống, lưu luyến không rời, tán lạc trên cây rơi xuống trên đường nhỏ, làm bậc thang dọn sạch sẽ biến thành một tầng đỏ rực.
Dưới lá cây đỏ rực, kiến trúc đồ sộ tọa lạc ở đó, có vẻ cực kỳ yên tĩnh ở giữa rừng.
Trình Du Nhiên bình thản đi sau lưng Viêm Dạ Tước, bước lên bậc thang, Phi Ưng và Bôn Lang theo sau, khi bọn họ đi qua, gió nổi lên lá cây bay lả tả, khí thế lên ùn ùn, trong không khí, hình như tràn ngập sát khí.
Đi vào đại điện Trình Du Nhiên mới phát hiện đây là nhà thờ, ánh sáng bên trong u ám, làm cho người ta cảm giác không khí tôn giáo thần bí, trang trọng cùng cảm giác bị áp bức, trang trí chủ yếu sử dụng bích hoạ* cùng điêu khắc, ngay mặt tường bên ngoài nhà thờ hòa cây cột được điêu khắc đa dạng, những hình tượng điêu khắc đều cùng một khối với kết cấu kiến trúc, cuối là Thập Tự Giá khổng lồ.
*Bích họa: tranh vẽ trên tường.
Vừa lúc đó, cửa bên trái chợt mở ra, một người đàn ông trung niên mặc tây trang thủ công màu đen đi ra, tóc màu nâu pha lẫn tóc trắng, trên mặt cười cười đi lên, vệ sĩ theo sát sau lưng ông ta cũng không ít, bọn chúng đều là người da đen cao lớn.
Hàng năm đều sẽ tiến hành hội nghị gia tộc một lần ở nơi này, dù giữa vài gia tộc từng có xích mích, cũng đều sẽ tham gia, mà vị gọi Địch Nhĩ Ngải Diehl trước mắt đúng là người gia tộc Diehl tham gia Năm gia tộc lớn Newyork, đi tới trước mặt Viêm Dạ Tước, nói: "Tước, đã lâu không gặp, nghe nói gần đây cậu đi Hongkong? Chơi